Tuy nhiên, theo các chuyên gia phong thủy đời sống, chính thói quen tưởng chừng tốt này lại đang bị hiểu sai một cách phổ biến.
Có những ngày cuối năm trôi qua rất khẽ…
Có những món ăn kỳ lạ lắm, bình thường chẳng ai nhớ đến, nhưng chỉ cần một cơn gió lạnh lùa qua khung cửa, ký ức về nó lại ùa về cồn cào. Bát chè sắn vàng óng ả, bốc khói nghi ngút, thơm nồng mùi gừng già chính là một nỗi nhớ như thế.
Buổi sáng mùa đông quê tôi lúc nào cũng bắt đầu bằng hơi thở mỏng manh của sương và mùi khói bếp lan trong không khí. Cái lạnh đầu ngày khiến người ta khẽ rùng mình, nhưng chỉ cần bước vào gian bếp nhỏ, nghe tiếng củi nổ lách tách trong lò là mọi giá rét như tan ra. Hôm nay, giữa những lo toan của đời người lớn, tôi bỗng nhớ lại một hình ảnh xưa cũ bữa cơm sáng mùa đông bên bếp củi mẹ phần cá kho với ít vừng, ít lạc. Chỉ vậy thôi mà ăn no mòng bụng, ấm đến tận tim.
Có người bảo, tháng 11 là tháng dành cho những tâm hồn nhạy cảm, những người dễ rung động trước từng thay đổi nhỏ của thiên nhiên. Có lẽ đúng. Bởi trong cái se lạnh đầu mùa, ai chẳng từng thấy lòng mình mềm đi, như muốn tìm lại điều gì đã xa.
Khi những đợt gió lạnh đầu mùa ùa về, giữa lớp sương sớm, những chồi măng sặt lại chồi lên từ đất ẩm và lá khô đây là đặc sản của núi rừng chỉ có trong những tháng cuối thu đầu đông. Măng sặt mọc tự nhiên trong rừng, mập mạp, giòn ngọt được bà con ví như 'món quà đầu mùa' mà thiên nhiên ưu ái dành tặng cho vùng núi cao.
Giữa nhịp sống bộn bề, ở mảnh đất Anh Sơn (Nghệ An) vẫn có những bàn tay phụ nữ bình dị, ngày ngày góp công, góp của, góp cả tấm lòng để sưởi ấm những phận đời khó khăn, để tình người lan tỏa giữa cuộc sống thường ngày.
Món đặc sản cháo cá ám (cháo ám) Hà Nội đúng chuẩn ăn rồi là muốn nhớ. Bên nồi cháo ám lục bục, cả nhà và khách vừa ăn, vừa suýt xoa nhắm rượu, hàn huyên...
Nhà bà ngoại ở cùng làng với nhà tôi. Thuở nhỏ, mỗi khi mẹ bận việc, tôi thường được gửi sang ở với ngoại. Căn nhà lá đơn sơ, trước ngõ là rặng tre xanh nghiêng bóng xuống cánh đồng, khung cảnh bình dị mà thân thương. Chính những điều mộc mạc ấy đã dệt nên miền ký ức trong trẻo của tuổi thơ tôi.
Không cần tiệc lớn, cũng chẳng cần đông người, ở một bản nhỏ giữa rừng núi Tuyên Quang, chỉ một con vịt suối cũng đủ làm nên mâm cơm ấm cúng.
Quê hương tôi ở một miền quê ven sông, nơi bốn mùa cứ chậm rãi đi qua như những thước phim cũ. Mỗi mùa lại nhuộm một gam màu riêng lên mái nhà tranh, lũy tre xanh, bờ sông lở bồi, ruộng đồng mênh mông... và lên chính tuổi thơ tôi, ngọt lành mà ấm áp lạ lùng.
Chương trình 'Âm Sắc: Ấm II' do Câu lạc bộ Văn hóa Việt Nam - trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM) tổ chức đã mang đến một không gian nghệ thuật đậm đà bản sắc dân tộc, chan chứa hơi ấm văn hóa qua từng tiết mục trình diễn và hoạt động trải nghiệm.
Ẩm thực Dunedin lặng lẽ bộc lộ bản sắc trong từng món ăn mộc mạc. Được nuôi dưỡng bởi đất đai màu mỡ của vùng Otago, bờ biển hoang sơ cùng khí hậu khắc nghiệt, các món ăn tại đây mang một tinh thần rất riêng - một sự hòa quyện giữa truyền thống vùng cao nguyên và tinh thần sáng tạo của thế hệ trẻ.
Thuở bé, mỗi lần trời nhá nhem tối, tôi thường mon men ra sau nhà, nơi mẹ đang lom khom nhóm bếp. Mùi khói củi trộn lẫn mùi cơm mới nấu ngấm vào từng nếp áo, từng sợi tóc.
Tôi từng đi nhiều nơi, thưởng thức nhiều món đặc sản hấp dẫn ở các nước nhưng vẫn luôn thèm muốn món canh chua mẹ nấu.
Ngày càng nhiều người trẻ kiệt sức trong cuộc sống và tìm đến ASMR - các video kích thích giác quan trên YouTube, TikTok - để thoát khỏi áp lực xã hội.
Tháng Hai ghé qua dịu dàng như một câu hát cũ, mang theo chút se lạnh của những ngày cuối đông, hòa vào hơi ấm của nắng mới, của chồi non vừa nhú và của những mầm yêu thương âm thầm đơm nụ. Người ta bảo rằng, tháng Hai là mùa của tình yêu. Không chỉ bởi những con phố ngập tràn hoa trong ngày lễ Tình nhân, mà còn bởi những điều bình dị mà ấm áp len lỏi trong từng góc nhỏ của cuộc sống, trong nụ cười của mẹ, trong bàn tay thô gầy của cha, trong ánh mắt hồn nhiên của những đứa trẻ.
Cổ nhân dạy: 'Đói ngày giỗ cha/ No ba ngày Tết!', chỉ vỏn vẹn tám chữ được đặt theo thế tiểu đối ấy đã nói lên vị thế quan trọng của Tết Cổ truyền trong đời sống văn hóa của người Việt Nam.
Tôi chưa nhớ ra là mình đã đọc thơ lục bát của Phạm Công Trứ từ bao giờ, mà coi việc này như một cái mốc vậy, số là: năm 1999 tôi ra được cuốn sách thứ ba - 'Kể chuyện tác gia văn học nước ngoài', bán được vài ba nghìn bản trong 6 tháng, thì một hôm, có người hẹn gặp 'để được biết về Phạm Công Trứ'.
Hương vị ấy, sắc xuân ấy, không cần cầu kỳ, tốn kém nhưng luôn đong đầy niềm vui.
Giữa nhịp sống ngày càng hối hả, Tết cổ truyền dường như cũng ít nhiều thay đổi theo hướng hiện đại hơn, mới mẻ hơn. Dẫu vậy, dù trải qua thời gian, những giá trị của ngày Tết cổ truyền vẫn luôn được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Nghĩ về Tết xưa, mỗi người Việt vẫn luôn xúc động, hoài niệm về những điều thiêng liêng, quý giá...
Tết - chỉ một từ ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một trời ký ức, mong đợi và yêu thương. Đó không chỉ là một thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, mà còn là dịp để mỗi người lắng lại, để cảm nhận sâu hơn về cuộc sống, về tình thân, về quê hương. Khi Tết vào nhà, dường như tất cả mọi thứ đều trở nên khác lạ, từng góc nhỏ quen thuộc bỗng được phủ thêm một lớp màu của yêu thương và ấm áp.
Một buổi chiều Đông về nơi phố nhỏ, có cơn mưa lạnh vừa ghé qua hiên, nhận ra trong gió bấc, mùi cá kho từ bếp nhà ai thoảng thơm dìu dịu nao lòng. Giữa bao xô bồ cuối năm, mùi hương ấy như níu lòng tôi vào một khoảng lặng, gọi tên những thân thuộc từ góc trời quê cũ. Ký ức rung ngân gõ cánh cửa trong sâu thẳm tâm hồn, mở ra lối về gian bếp của mẹ gói ghém bao mùi vị thơ ấu. Và tôi nhớ hương cá kho của mẹ trong những ngày Đông tháng giá thuở nào, khi tôi chưa xa mẹ xuôi vào phố thị thênh thang.
Có một ngày, tôi bỗng ngồi nhớ nhung mùi Tết, để rồi tự hỏi mùi của Tết là gì? Phải chăng đó là mùi của nồi bánh chưng đang sôi lục bục ở góc sân đêm 29 Tết hay là mùi thơm nồng của dưa hành dưa kiệu mới ngấu?
Những ngày đông tràn về tựa cơn sóng lạnh ùa tới. Tôi ngồi lặng bên khung cửa sổ, vòng tay ôm lấy cơ thể mình như để chống chọi với cái rét len lỏi. Gió ngoài kia rít lên từng hồi, mang theo màn sương mỏng giăng kín đất trời. Trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại vô thức trôi về những mùa xuân đã xa - nơi ánh nắng dịu dàng len lỏi qua từng tán cây, nơi tiếng chim gọi bầy làm lay động cả một góc ký ức.
Phánh gọi điện dặn: 'Ngoại ơi, tết con về quê ăn tết nha ngoại. Đến lúc đó, con cá cấn trên sông còn không ngoại hè?'. Mẹ tôi nói, giờ đang mùa mưa, cá cấn nhiều lắm, bây về chừ thì tha hồ ăn, còn tết thì không hứa.
Chị mở choàng mắt dậy thì thấy trời đã tối mù mù không nhìn rõ mặt người. Người phụ nữ ấy tự trách mình vì mệt quá nên đã ngủ quên. Không biết mấy giờ rồi, bọn trẻ chắc sắp sửa đi học thêm về? Chị vội vàng vùng dậy, dù mệt cũng phải cố dậy nấu nướng cho hai con. Ý nghĩ đó thôi thúc cơ thể mệt mỏi của chị trở nên nhanh nhẹn hơn.
Một số ngôi sao từng mất thính lực tạm thời do tai nạn nghề nghiệp, hoặc nhiễm trùng.
Lâu lắm rồi, tôi mới có 1 ngày nghỉ rớt vào giữa tuần. Vui vẻ tận hưởng ngày nghỉ đột xuất cũng là một cách để hưởng thụ cuộc sống. Tôi lấy điện thoại ra gọi bạn. Sau một hồi chuông dài, tôi nghe tiếng bạn giữa vô số thanh âm ồn ào. Bạn nói đang bận hái cà phê.
Anh lách mái chèo, con thuyền độc mộc ý tứ, nhẹ nhàng lướt qua cột đá đen trũi, đầu nhọn hoắt như những cái mỏ con ngốc. Nước từ dưới đáy sông sủi bọt lục bục như trong một chảo nước sôi khổng lồ. Tôi có cảm giác chỉ cần lỡ chân sa xuống, sẽ chìm nghỉm tận Thủy Cung như một viên cuội. Nhưng tôi không sợ, vì bên tôi đã có anh.
Thời điểm cuối mùa hạ cũng là mùa mưa Tây Nguyên. Đâu đâu cũng mưa, mưa nhiều, độ ẩm cao, sương mù giăng đầy trời.
Nhờ khả năng thỏa mãn những giác quan, các video sử dụng âm thanh để kể chuyện với một nhịp độ chậm đang xuất hiện tràn lan trên Internet.
Ngày tôi còn bé, trong sổ liên lạc mục nghề nghiệp của bố mẹ tôi điền vào hai chữ 'làm rẫy'. Nhưng bố mẹ tôi không chỉ làm rẫy mà còn một nghề khác để mưu sinh, đó là nghề lấy lá chuối. Tôi không nhớ chính xác bố mẹ tôi bắt đầu từ khi nào, chỉ nhớ rằng từ khi có ký ức tôi đã thấy bố mẹ mình nhọc nhằn mưu sinh với nghề lấy lá chuối. Tết về là những ngày bố mẹ bận rộn, vất vả nhất. Tôi luôn mơ về một cái tết bố mẹ... thảnh thơi.
Tết hẳn nhiên là có rất nhiều mùi. Mùi của hoa cỏ mùa Xuân. Mùi của hương trầm, nhà nhà thắp. Mùi từ lọ hoa chưng tết. Mùi của quả phật thủ, quả bưởi, quả trứng gà chín vàng… trong mâm ngũ quả. Mùi của bánh chưng, nem rán, gà luộc, giò chả, canh bóng trong mâm cỗ. Mùi của các vị mứt, bánh kẹo và cả mùi bỏng ngũ cốc nhà ai mới nổ…
Ngày cận Tết, nhiều bạn trẻ quây quần gói bánh chưng cùng gia đình để chào đón năm mới.
Làng Vũ Đại 'nổi tiếng' qua mối tình Chí Phèo - Thị Nở trong tác phẩm của cố nhà văn Nam Cao, giờ đây được nhắc đến nhiều với những niêu cá kho cổ truyền có giá tiền triệu, được người tiêu dùng săn lùng để thưởng thức và biếu tặng mỗi dịp Tết đến xuân về…