Những ngày đầu xuân, đến làng Động Bồng, xã Tống Sơn dễ dàng cảm nhận được không gian trong trẻo, yên bình. Con đường dẫn vào làng uốn mình dưới những rặng tre. Phía trước, núi Tượng Sơn như bức bình phong tự nhiên che chở, phía xa dòng Tống Giang như dải lụa mềm, êm đềm ôm lấy xóm làng. Tất cả mở ra một cảnh sắc sơn kỳ thủy tú, cổ kính, yên ả mà giàu sinh khí. Giữa trung tâm làng, đình Động Bồng hiện lên uy nghiêm, mái ngói thẫm in bóng thời gian.
Giữ nghề 'vẽ truyền thần' bằng kéo, suốt 40 năm qua ông Thế luôn đến Thảo Cầm Viên phục vụ khách du xuân và chưa một lần đón tết Nguyên đán cùng gia đình.
Với những người con Thái Bình, dòng Trà Lý không chỉ là một con sông. Nó là mạch nước ngầm nuôi lớn ký ức, là giọng nói của quê hương, là hơi thở của những mùa gió đồng hun hút.
Lên biên giới xứ Thanh vào mùa này, dọc những con đường đèo dốc nhìn xuống các thung lũng, sẽ thấy tầng tầng lớp lớp ruộng bậc thang lấp loáng dưới nắng trời. Mùa nước đổ, những thửa ruộng như được tráng gương, in bóng núi non trùng điệp cùng mây trắng phiêu bồng. Chỉ trong vài tuần, những tấm gương 'soi trời' ấy lại chuyển màu mạ non phơi phới. Những cô gái Mông, Thái với đôi tay thoăn thoắt trên từng dảnh mạ, như là đang dệt từng tấm áo cóm, từng dải thắt lưng xanh giữa đất trời biên cương... Mùa nước đổ trên các chân ruộng bậc thang cũng là thời khắc hoa đào, hoa mơ bung nở, bà con chào đón năm mới với nhiều hứa hẹn về một mùa vàng bội thu trên quê hương mình.
Đêm giao thừa, bầu trời Hà Nội rực sáng trong những tràng pháo hoa chào đón năm mới 2026.
Những ngày chớm xuân trên cao nguyên đá Đồng Văn, nắng vàng nhẹ trải trên hàng sa mộc cổ thụ trước dinh thự nhà Vương. Mái ngói âm dương in bóng xuống sân gạch cổ kính, trầm mặc. Giữa khung cảnh ấy, câu chuyện về cuộc đời rực rỡ của 'Vua Mèo' Vương Chí Sình vẫn được người Mông tự hào kể lại như một huyền thoại sống động giữa núi rừng biên cương.
Những ngày đầu năm 2026, An Giang như một bức tranh nhiều sắc màu: Đồng lúa xanh mướt trải dài, những dãy núi trập trùng in bóng trong sương sớm, những bãi biển còn giữ nguyên vẻ hoang sơ, xanh biếc. Không chỉ hấp dẫn bởi thiên nhiên trù phú, vùng đất này đang ghi dấu ấn bằng bước chuyển mình rõ nét trên hành trình tăng trưởng xanh.
Nắng ánh vàng với những thời khắc mùa xuân, chừng như thành phố nơi tôi đã gắn bó hơn 20 năm qua,bắt đầu khai mở một hành trình mới trong kỷ nguyên vươn mình của cả dân tộc. Tôi gom một chút bình antrên thành phố biển, đi dọc nỗi nhớ tháng ngày trước diệu vợi xuân xanh.
Tết Nguyên đán đang đến gần, chúng tôi có dịp cùng cán bộ Hạt Kiểm lâm Khu vực I tham gia tuần tra rừng khu vực lòng hồ thủy điện Sơn La. Mùa này, sông nước, núi rừng Quỳnh Nhai đẹp như bức tranh, những đảo lớn nhỏ được phủ màu xanh của rừng, in bóng xuống mặt hồ bình yên và thơ mộng.
Vượt qua đèo Sam Síp với 30 khúc cua uốn lượn vắt ngang lưng chừng núi và đập thủy điện Nậm Chiến, miền quê 'cổ tích' Ngọc Chiến hiện ra trước mắt chúng tôi với vẻ đẹp mộc mạc, yên bình, những nếp nhà sàn mái pơ mu trầm mặc, in bóng bên dòng suối Chiến hiền hòa.
Sắc hồng hoa anh đào đồng loạt bung nở trên các con dốc và quanh mặt hồ tại Măng Đen, tạo nên bức tranh thiên nhiên thanh bình thu hút đông đảo du khách.
Dưới chân Hoàng Liên Sơn, bản Chu Va (xã Bình Lư, Lai Châu) vào mùa hoa mận nở rộ, phủ trắng lối đi, bờ rào và quanh những nếp nhà người Mông, tinh khôi như 'hoa tuyết'.
Suối Tía ẩn mình giữa đại ngàn Đà Lạt, sở hữu vẻ đẹp mơ màng với rừng chò ngập nước, sương sớm huyền ảo và không gian nguyên sơ, tĩnh lặng.
Giữa lòng Hà Nội những ngày đầu năm 2026, bến hoa Phúc Xá bừng sáng với cánh đồng hoa cải vàng rực dưới chân cầu Long Biên, hút du khách tham quan, check-in.
Mùa xuân gõ cửa xã biên giới Mường Típ (Nghệ An) bằng những cánh hoa anh đào bung nở rực rỡ, nhuộm hồng cả một góc trời.
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ tết Dương lịch, khu vực quanh hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội) tiếp tục ghi nhận lượng lớn người dân và du khách trong nước, quốc tế đổ về tham quan.
Nếu được hỏi 'Nơi nào ở Hà Nội đẹp nhất?', chắc hẳn nhiều người sẽ có chung câu trả lời: hồ Gươm. Được ví như trái tim của Thủ đô, hồ Gươm là điểm đến mà bất cứ du khách nào cũng không muốn bỏ lỡ, nhất là vào những ngày đầu năm rộn ràng.
Với người Quảng Nam (cũ), dường như hồn-sông-quê là dòng Thu Bồn. Nhưng ở từng nơi trong tỉnh, cái hồn chung ấy đương nhiên gắn với những gì riêng biệt.
Cách thác Bản Giốc chỉ 3 km, hồ Bản Viết là điểm đến yên tĩnh, lý tưởng để chiêm ngưỡng những cánh rừng phong hương chuyển màu đỏ rực vào đầu đông.
Nằm ở cửa ngõ phía Tây cố đô Hoa Lư, chùa Bái Đính (Ninh Bình) nổi bật với quy mô rộng lớn và kiến trúc truyền thống, đồng thời tạo ấn tượng với vẻ đẹp khi đêm xuống.
Tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ của phương Đông, Chiết Giang hiện ra với những dải núi xanh trùng điệp, hồ nước phẳng lặng và những cổ trấn in bóng thời gian.
Hàm Rồng - Sông Mã là vùng đất có địa thế vô cùng trọng yếu trong tiến trình lịch sử Xứ Thanh nói riêng và dân tộc nói chung.
Côn Đảo từ lâu được biết đến là điểm đến của sự tĩnh lặng và hoang sơ, nơi mỗi sớm mai hay chiều muộn đều mang đến những khung cảnh khiến du khách phải lặng người ngắm nhìn.
Giờ tan trường, không khó để bắt gặp hình ảnh nhóm học sinh trong bộ đồng phục, đứng quây quần dưới gốc cây ven đường, trên tay các em là những điếu thuốc lá đang cháy dở. Cách các em cầm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói vòng 'điệu nghệ', kèm theo những tràng cười giòn tan, khiến người ta nhận ra đây không phải là lần đầu tiên. Hình ảnh những bộ đồng phục in bóng trên nền làn khói thuốc xám xịt, tạo nên một sự tương phản đau lòng.
Cuối tháng 10, khi cao nguyên Gia Lai bước vào đầu mùa khô, sườn núi Ngô Sơn (xã Biển Hồ) bất ngờ bừng sáng bởi một loài hoa rừng đỏ như lửa. Từng chùm hoa dây leo ôm lấy những tán thông cổ thụ, nối nhau nhuộm thẫm lưng núi.
Gốm Mường Chanh
Ngoài những thửa ruộng vàng óng, Mù Cang Chải còn thu hút khách du lịch với những căn 'penthouse' sở hữu 'view triệu đô'.
Tôi là mùi thuốc sát trùng. Tôi không thơm, nhưng tôi là hương của những người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng biết...
Dự án của KCONCEPT được vinh danh tại VMARK Design Award 2025 ở hạng mục Thiết kế F&B Xuất sắc, ghi dấu một bước tiến mới trong hành trình sáng tạo gắn kết không gian, con người và nhịp sống đô thị.
Sau những tháng cạn trơ đáy, thời điểm này lòng hồ thủy điện Sơn La bắt đầu tích nước. Nước dâng, tại phường Mường Lay, lòng hồ thủy điện trải dài như một bức tranh thủy mặc với những dãy núi vờn mây, từng mái nhà đá đen đồng bào dân tộc Thái in bóng, khí hậu trong lành, mát mẻ... thu hút khách du lịch.
Chiều nay, về lại quê sau bao năm tháng mưu sinh nơi phố thị, tôi thấy nội vẫn ngồi đó, bên chiếc cầu ao quen thuộc.
Đắk Lắk – thủ phủ cà phê của Việt Nam, không chỉ có núi rừng hùng vĩ mà còn sở hữu nhiều điểm đến độc đáo, khiến du khách không thể bỏ lỡ trong hành trình khám phá.
Toàn tỉnh có trên 9.000 ha ruộng bậc thang trải dài qua nhiều xã có địa hình đồi núi; nhiều nhất ở các xã Thông Nguyên, Hồ Thầu, Nậm Dịch, Bản Máy, Pờ Ly Ngài, Hoàng Su Phì, Hồng Thái và Thàng Tín. Mùa nước đổ, ruộng loang loáng như chiếc gương khổng lồ in bóng mây trời. Khi thu về, lúa chín nhuộm vàng rực rỡ, cả không gian hóa thành bức tranh thiên nhiên tráng lệ, thơ mộng. Vẻ đẹp ấy làm nên tiềm năng du lịch độc đáo, hấp dẫn du khách bốn phương, giúp đồng bào người Dao, Nùng, La Chí... có cuộc sống ấm no.
Chào mừng kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 31-8, Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Sơn Dương tổ chức đêm giao lưu dân vũ. Dự chương trình có lãnh đạo Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Tuyên Quang và xã Sơn Dương.
Có những trải nghiệm tưởng chừng chỉ có ở trời Tây, nay lại hiện diện giữa lòng Điểm tham quan Khu Bảo tồn Đồng Tháp Mười (xã Tân Phước 2, tỉnh Đồng Tháp) – mộc mạc, gần gũi mà vẫn đầy cuốn hút. Đạp xe trên nước, hay còn gọi là water bike, vốn đã xuất hiện ở Mỹ, Canada hay Singapore từ nhiều thập kỷ trước. Ở đó, trò chơi được ví như một 'món ăn giải trí quốc tế', giúp du khách vừa vận động, vừa ngắm cảnh trên hồ, trên biển.
Những hình ảnh cận cảnh nhất mang đến ấn tượng mạnh mẽ về ấn tượng đoàn quân diễu binh, diễu hành đi giữa phố phường Hà Nội tại buổi sơ duyệt kỷ niệm 80 năm Quốc khánh tối 27-8.
HNN - Dù chưa từng qua bất kỳ trường lớp đào tạo hội họa nào, chị Phạm Thị Tường Vi (sinh năm 1992, ngụ 37/7 Ưng Bình, phường Vỹ Dạ) vẫn thành thạo 'múa' cọ trên nón lá. Từ đôi tay khéo léo và niềm đam mê với sắc màu, những phong cảnh quen thuộc của quê hương lần lượt hiện lên sinh động, tạo nên vẻ đẹp riêng biệt của từng chiếc nón.
Đường về quê mẹ mùa này nắng thênh thang. Từng hàng lúa non khoác tấm áo xanh mỡ màng lên đồng bãi. Giữa mênh mông, thấp thoáng những vành nón trắng nghiêng theo triền gió, in bóng xuống dòng phù sa xứ sở.
Trong suốt chiều dài xây dựng và phát triển của tỉnh, con đường mang tên 17 tháng 8, nằm trên địa bàn phường Minh Xuân đã chứng kiến những đổi thay, vươn mình lớn mạnh của thành Tuyên.
Dòng sông Cà Ty chảy ngang qua miền đất này như một dải lụa xanh biếc, mềm mại len lỏi giữa những con đường, những mái nhà xưa và những nhịp cầu cong cong như vầng trăng khuyết. Dòng sông không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ chảy, như đã quen gánh trên mình cuộc sống mưu sinh của bao thế hệ người dân nơi đây.