Tôi không nắm rõ số liệu thống kê, nhưng có lẽ những đô thị lớn nhất ở nước ta như TP Hồ Chí Minh, Hà Nội, Đà Nẵng... cũng là những nơi tập trung đông nhất người tứ xứ đến học hành, lập thân, lập nghiệp, hoặc đơn giản chỉ là buôn bán vặt hay bán sức lao động cơ bắp để độ nhật. Và cứ mỗi dịp Tết đến thì đa phần trong số họ lại nôn nao muốn 'về quê ăn Tết', lại lo liệu xoay xở đủ thứ, từ thời gian đến tiền bạc, để được 'về quê ăn Tết'.
VHXQ - 'Giòng sông chảy ai người xin níu lại/ Giòng sông đi cho nước nói ngàn ngày' (Bùi Giáng). Làng tôi nằm bờ tây bắc sông Đầm, chạy dài từ xóm Một ở phía đông bắc tới xóm Vĩnh Yên ở mé tây nam.
Vùng Đồng Tháp Mười (Tiền Giang) - huyện Tân Phước ngày nay, cách đây hơn 50 năm là vùng đất hoang vu, thưa vắng bóng người, là căn cứ địa cách mạng qua hai thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
Ai đã từng sống những năm tháng của thập kỷ 70 trở về trước chắc cũng như tôi, hay nhớ về quá khứ. Cứ mỗi độ Tết đến Xuân về, tôi lại nhớ những kỷ niệm Tết xưa, nhất là những cái Tết của thời bao cấp khốn khó.
Sáng mồng 1 Tết, những đứa trẻ xúng xính trong bộ quần áo mới, mừng tuổi ông bà nội, ngoại, các cô, dì, chú, bác…
Nhà văn, nhà phê bình Ngô Thảo là người dành cả cuộc đời nghiên cứu về văn hóa, nghệ thuật. Ở tuổi ngoài 80, ông vừa cho ra mắt 4 cuốn sách: 'Bốn nhà văn nhà số 4', 'Nghiêng trong bóng chiều', 'Lặng lẽ những đời văn', 'Văn hóa trong phát triển'. 3 cuốn trong số ấy đoạt các giải thưởng lớn. Ông dành cho phóng viên Chuyên đề ANTG Giữa tháng - Cuối tháng cuộc trò chuyện vào những ngày đầu năm mới, bắt đầu từ cuốn sách 'Văn hóa trong phát triển'.
Lãnh đạo các ban, bộ, ngành, đoàn thể Trung ương và các địa phương phải luôn quan tâm, tri ân đối tượng chính sách mọi nơi, mọi lúc, mọi mặt cuộc sống.
Tôi là một trong những tín đồ bị tài văn Sao Mai ám ảnh. Cuộc đời ông chính là cuốn tiểu thuyết làm mê hoặc lòng người. Mãi sau này tôi mới có dịp lên xã Văn Luông (Tân Sơn-Phú Thọ) để tìm lại những kỷ vật và dấu tích huyền thoại mà ông để lại trên cánh rừng và sông Bứa hơn nửa thế kỷ qua. Chân dung nhà văn Sao Mai do cháu nội ông vẽ làm tôi giật mình bởi đôi mắt ông vẫn luôn sầu muộn nỗi đời.
Tay đấm huyền thoại của Philippines đến Mỹ sớm sáu tuần để chuẩn bị chu đáo cho trận gặp Ugas.
Sân khấu liên tiếp chịu 'cú đấm bồi' từ đại dịch Covid-19: Lần thứ tư phải đóng cửa trong vòng hơn một năm qua, nghệ sĩ gần như ở trạng thái kiệt sức. Trong thời điểm sân khấu tắt đèn, nghệ sĩ ngừng diễn, lãnh đạo Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cùng lãnh đạo các nhà hát phải trăn trở tìm cách để giữ người tài.
Củ hũ dừa mộc mạc nhưng chế biến được nhiều món độc đáo.
Năm nào cũng vậy, cứ gần tết, những người xa quê lại thấy bồn chồn, nhớn nhác chuyện tàu xe về tết. Vì sao cứ phải về quê dịp tết nhỉ? Vì tết được nghỉ, có thời gian về thăm quê. Chưa hẳn. Vì nhiều người, nhiều gia đình, quãng thời gian di chuyển đã chiếm mất gần như hết thời gian ở nhà, ở quê. Rồi còn phải chen chúc, bị nhồi nhét, tăng giá xe, tàu… và ngổn ngang trăm mối. Phải chăng tết đồng nghĩa với về?
Bất chấp những phê phán của dư luận cũng như lời cảnh báo của các chuyên gia và chức sắc trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam, những ngày đầu Xuân vừa qua, không ít người dân lại đổ xô đến các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo để làm lễ dâng sao giải hạn.
Trong lúc bầu Hiển và bầu đoàn thê tử ngồi ở khu VIP sân Hàng Đẫy tươi cười thì thầy trò ông Chung Hae-seong buồn rười rượi với những đôi mắt thất vọng.
Đây vốn là đề tài cũ nhưng mỗi lần nói ra là lại có khối thứ để bàn.
Chúng ta đang chứng kiến một thời kỳ đầy hoang mang, dở khóc dở cười với những thứ danh xưng không giống ai. Thời của toàn 'ông hoàng, bà chúa', của những 'siêu' những 'khủng'. Những thứ danh xưng thường là tự xưng, hoặc do một 'hội đồng chuột' nào đó bầu ra.