Hơn mười năm trước có thể xem là giai đoạn 'hoàng kim' của nhà văn Trần Hồng Long (Công an tỉnh Sóc Trăng) khi xuất hiện thường xuyên trên các báo, tạp chí văn nghệ uy tín Trung ương ở thể loại truyện ngắn. Không chỉ vậy, anh còn đoạt nhiều giải thưởng, trong đó có giải thưởng 'Cây bút vàng'. Bỗng dưng hơn mười năm gần đây, người sĩ quan này 'im lặng', hóa ra anh đang tự làm mới chính mình.
Bao dung là nền tảng cốt lõi giúp một cuộc hôn nhân trưởng thành. Nếu không có bao dung, mọi cuộc hôn nhân đều sẽ chết. Nhưng bao nhiêu người trong những cặp vợ chồng hiểu về bao dung và biết sử dụng sự bao dung, lòng bao dung của mình?
Đó là những buổi hoàng hôn chân trời cuồn cuộn sắc vàng sắc tím, sóng biển dịu dàng vỗ êm bờ cát, gió biển lồng lộng vi vút hàng dương, mùa đông hiền từ ôm ấp lòng phố.
Hơn 20 năm ủ ấp, nhường miếng ngon cho con, mẹ kế ở Bắc Ninh được các con riêng hết lòng yêu thương, tôn trọng.
Trong một tổng kết có tính cá nhân, NSƯT, nhà viết kịch Bùi Vũ Minh kiểm đếm được gần 80 kịch bản sân khấu đã dựng thành vở diễn, ở nhiều thể loại.
Phía sau video cụ bà 90 tuổi trốn con cháu bắc thang trèo cổng đi chơi là câu chuyện vừa hài hước vừa đáng thương.
Chồng đã mất 5 năm, bà Thưởng hiện sống cùng 2 con trai riêng của chồng, được các con chăm lo, phụng dưỡng chu đáo.
Với những đóng góp trong công tác giảng dạy và nghiên cứu khoa học, cô Vũ Thị Hạnh, Phó hiệu trưởng trường THPT Chu Văn An, huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái đã được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân.
7 năm qua, người phụ nữ ở Bình Dương đã quen với những đêm thức trắng canh mèo đẻ, chăm sóc mèo con kỹ lưỡng, tỉ mỉ như chăm trẻ sơ sinh.
Dưới sự giáo dục nghiêm khắc của bố mẹ, 6 người con trai của chị Liên đều ngoan ngoãn, có hiếu.
Trong đời sống sáng tác và phê bình văn học hiện nay đa phần là những tiếng nói ngợi ca một màu, cùng chiều.
7 năm qua, người phụ nữ ở Bình Dương đã quen với những đêm thức trắng canh mèo đẻ, chăm sóc mèo con kỹ lưỡng, tỉ mỉ như chăm trẻ sơ sinh.
So với bạn văn cùng thời, Lê Thị Kim Sơn khá lặng lẽ, không kiểu phô trương hay chạy quanh tìm kiếm cho mình ánh hào quang. Nhưng, vẫn như một dòng thác sôi sục chảy tràn với một bản năng sống và viết rất kiên gan.
Câu chuyện về cây khế 23 năm tuổi ở Thanh Hóa với tán khổng lồ đang thu hút sự quan tâm đặc biệt của dân mạng.
Bao lâu rồi giữa vòng xoáy cuộc sống hiện đại, ta hầu như xa lạ với những cánh thư tay. Tin nhắn, cuộc gọi, email từ bao giờ đã thay thế hình thức giao tiếp giản dị mà thấm đẫm tình cảm gần gũi ngày nào.
Tôi đã đi qua biết bao vùng đất, ngất ngây trước bao nhiêu khung cảnh đẹp xinh. Nhưng nỗi nhớ đậm sâu hương lúa luôn dậy lên trong lòng mỗi độ mùa về.
Suốt đêm, mưa to gió lớn. Sáng ra, ở tổ chim chót vót trên cây cao, chim mẹ rũ lông cánh cho khô rồi nhẹ nhàng nhích ra ngoài.
Là tôi đang muốn nhắc đến cái bếp củi thân thương của gia đình mình ngày trước.
Công ty TNHH Vietcook là một doanh nghiệp chuyên cung cấp các mặt hàng thực phẩm, nông sản Việt Nam cho cộng đồng người Việt tại Nhật Bản.
Nổi tiếng với những câu slogan như: 'Rủi ro càng cao, cơ hội càng lớn' hay 'Đam mê mà không dám đánh đổi thì chỉ là ham muốn', Shark Hưng - Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn Cen Group là một trong những nhân vật quen mặt với khán giả qua các chương trình truyền hình như Shark Tank hay Thương vụ bạc tỷ. Mới đây, tại talkshow 'Khởi nghiệp cho sinh viên ngành Khoa học Xã hội và Nhân văn', Shark Hưng đã có những chia sẻ vô cùng hữu ích dành cho những bạn trẻ có ước mơ khởi nghiệp.
Tháng Ba hiện diện khi nàng Xuân còn bịn rịn chưa nỡ quay gót rời đi, ngoái nhìn vạt nắng đung đưa hửng lên vội vã thoảng trong vài ngày, xen kẽ mưa bụi tiếc nuối cầm tay cái rét rải buốt ngang trời.
Buổi sớm thức dậy mơ màng thấy vệt nắng xuân in trên mặt tường cũ, nhận ra ta đang thở giữa một ban mai quê nhà êm ả tựa áng thơ mới viết.
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi lại mơ thấy anh, mơ về ánh mắt của thời xa xưa ấy...
Thời gian đang trôi về những ngày cuối năm. Chẳng mấy chốc 365 ngày sẽ khép lại, và một năm mới lại bắt đầu.
Chiếc áo to sụ cồng kềnh này cũng có cách diện lên người tôn dáng nhất có thể.
Sẽ lại là những sáng mai bình yên, ngồi dưới tàng cây xanh mướt mải, nghe những dịu êm chảy tràn trong lòng. Bạn nhận ra nắng thu khẽ khàng đậu trên mắt nhớ, trên nhịp cầu thời gian yên ả chảy trôi.
Đêm qua trời trở gió, tôi thao thức một khoảng chừng trong đêm để khoác lên mình tấm áo mỏng. Giữa thu rồi, không còn vương một chút nóng nực nào của mùa hạ như cái độ giao mùa. Đêm càng khuya càng lạnh, cái lạnh ấy đủ mơn man cảm giác của những con người xa quê ở trọ phố phường. Tôi nương mình vào những bờ suy nghĩ, rồi thoáng chốc tôi giật mình khe khẽ trước bước đi của thời gian: Hình như phố đã đón tháng mười!
Khi chúng ta còn bé, chúng ta là những mang non Đội viên lớn lên như lời bài hát 'Em là búp măng non em lớn lên trong mùa Cách Mạng…'. Chiến tranh đã qua đi hơn nửa thế kỉ, nhưng giữa cuộc sống hiện đại đầy đủ điện, đường, công nghệ. Cây tre có thể đứng vững được hay sẽ bị thay thế bởi những 'trụ bê-tông' vô tri vô cảm.
Có những căn nhà ở đến 20 năm. Có những căn nhà ở 10 năm. Lại có những căn nhà chỉ ở chưa đầy 3 tháng. Vậy có căn nhà nào là mãi mãi không? Chỉ có một căn nhà duy nhất được gọi là mãi mãi: Em. Cho anh gọi em là Nhà.
Ai đã từng sinh ra và lớn lên ở quê, hẳn sẽ luyến lưu những điều tưởng như dung dị, chân chất nhưng lại khiến ta luôn khắc khoải, nhớ thương đến nao lòng. Làng quê yêu dấu với dòng sông, cánh đồng, con đường làng, ngôi nhà nhỏ... đều trở thành máu thịt trong tim, nhất là đối với những người con xa xứ. Với tôi, đơn giản chỉ là những sợi rơm vàng cũng khiến lòng tôi nao nao thương nhớ quê hương đến da diết.
Cũng chẳng thể giải thích được, tại sao hương mít chín thường vương vấn cả vào trong giấc mơ. Có lẽ bởi cây mít là một phần tuổi thơ mát lành, ươm vàng bao nỗi nhớ...
Bùi Minh Vũ
Canh đêm ru êm con nước đang ròng lúc gần sáng. Ngoài mái hiên lợp lá phủ một màu năm tháng thoi đưa, mưa ào ào một lời chào lâu ngày mới gặp lại. Đêm nay, má lại không ngủ được. Bên nguồn sáng mượn nhờ từ ngọn đèn băng sông, má ngồi tỉ mẩn khâu lại từng cái áo bung chỉ cho thằng Ba, để mai nó lại ra thăm đồng.
Nếu con gái, ba sẽ đặt là Trương Ngọc Trà My! Trà My là đóa hoa nhỏ dịu dàng bé xíu, trắng tinh khôi, thơm dịu.
Xuân đã đến thật gần! Xuân rộn ràng trên đường thôn ngõ xóm. Xuân nuột nà trên nhành cỏ ngọn cây. Xuân mơn man trên má người thiếu nữ ửng tươi nụ đào. Và Xuân mang Tết đến, náo nức trong từng 'tế bào' của trời đất, lâng lâng như men rượu ngô ủ kĩ phả ra cái thứ hương nồng nàn khắp chốn chợ quê.
Những ngày cuối tháng 3/2022, trong hành trình 'Dọc miền biên ải' ở huyện biên giới Nam Giang (Quảng Nam) tôi có chuyến đi xuyên vườn Quốc gia Sông Thanh cùng tổ bảo vệ rừng. Chuyến đi đầy ắp kỷ niệm khi cùng tuần tra, sinh hoạt và được hát vang núi rừng nơi một thời là 'lãnh địa' khét tiếng của giới phu vàng tứ xứ.