Tại Liên hoan quốc tế Sân khấu thử nghiệm lần thứ VI năm 2025, Nhà hát Kịch Việt Nam đã khẳng định vị thế khi vở 'Người đi dép cao su' đạt giải tác phẩm Xuất sắc.
Với tính thể nghiệm đầy sáng tạo, vở kịch 'Người đi dép cao su' của Nhà hát Kịch Việt Nam đã giành giải Xuất sắc, đem lại niềm vui cho ê-kíp sáng tạo và Giám đốc Kiều Minh Hiếu.
Hình ảnh du khách phương Tây mỗi người dắt một con bò đi ăn cỏ như trải nghiệm du lịch đặc biệt ở vùng quê Việt Nam khiến dân mạng không khỏi thích thú.
Những người cao tuổi ở thôn Yên Lạc (xã Xuân Lộc, Hà Tĩnh) vẫn miệt mài chằm áo tơi, gìn giữ nghề truyền thống gắn bó với làng quê hơn nửa thế kỷ.
Hoàng Vũ Thuật
Chiếc áo tơi đơn giản, mộc mạc mà bền bỉ – từng là 'áo mưa, áo nắng' gắn bó với người nông dân miền Trung suốt nhiều thế hệ.
Mỗi độ thu sang, lòng người lại như chùng xuống trong những xúc cảm sâu lắng, thiết tha.
Nhìn lại, tôi thấy mẹ là một minh chứng sống động cho đức hạnh của người phụ nữ trong đạo Phật – một đời sống giản dị, biết đủ, giàu tình thương, và lấy hạnh phúc của người thân làm lẽ sống thiêng liêng nhất của đời mình.
Giữa muôn vàn loại áo chống nắng hiện đại, tưởng chừng chiếc áo tơi mộc mạc đã lùi vào dĩ vãng.
Đầu năm 1975, đơn vị tôi chuẩn bị hành quân vào Nam chiến đấu giữa một buổi chiều chủ nhật trời mưa dầm dề, lạnh buốt. Lúc này, tôi cùng anh em trong tiểu đội sắp xếp quân tư trang và gặp gỡ bác chủ nhà cảm ơn, chào gia đình để lên đường (khi ấy, đơn vị tôi đóng quân trong nhà dân). Khi ai nấy đang khẩn trương, sôi nổi, khí thế thì bất chợt tôi thấy trung đội trưởng dẫn u tôi khoác chiếc áo tơi tới thăm (quê tôi gọi mẹ bằng u, gọi bố bằng thầy).
Bảo tàng Trà Long Đỉnh tại khu vực Cầu Đất, phường Xuân Trường - Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, rộng chừng 3.500 m2, sát rừng thông mơ mộng. Đây là bảo tàng trà tư nhân trưng bày hàng trăm hiện vật kể lại câu chuyện lịch sử phát triển ngành trà cũng như cách thưởng thức trà của người Việt và các nước trên thế giới.
Mẹ không để lại cho nó cái gì ngoài một ký ức khắc cốt ghi tâm: Tình yêu không lời, đủ ấm cả đời người.
Chiếc áo mộc mạc, được làm từ những tàu lá cọ khô, không chỉ là vật dụng che mưa nắng quen thuộc của người dân thôn Yên Lạc (xã Quang Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh) suốt hàng trăm năm, mà còn là biểu tượng của sự cần cù, khéo léo và nét đẹp văn hóa đậm đà bản sắc. Giữa nhịp sống hối hả, nghề chằm áo tơi truyền thống vẫn được người dân lặng lẽ 'giữ lửa', trao truyền qua bao thế hệ, bảo tồn một phần hồn quê hương trong từng sợi lá.
Hơn 50 năm giữ nghề, bà Đặng Thị Hiền (xã Quang Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh) không chỉ tạo ra những chiếc áo tơi bền bỉ mà còn dệt nên câu chuyện về sự kiên cường, tình yêu nghề và giá trị văn hóa của một sản phẩm thủ công truyền thống.
Một trò chơi về tiếng Việt trên truyền hình yêu cầu người chơi hoàn thiện câu ca 'Thương thay hạt gạo trắng ngần/ Đã vo... lại vần lửa rơm'.
Trong xã hội đang nổi lên 2 hiện tượng nghệ thuật, được nhiều người quan tâm.
Hai giờ sáng, phố say giấc. Bóng tối trùm riết lấy mấy ngôi nhà, chỉ còn thừa những ngọn đèn ngoài cửa. Trong thinh lặng, tôi nghe tiếng bánh xe kéo.
Trời bước sang đông. Cái lạnh đang tràn về vùng đất duyên hải miền Trung này. Nắng đã trở nên lẻ loi, yếu ớt. Gió vẫn lao xao thổi qua ngọn đồi, cũng những cây sim, cây cò kè xen lẫn với cây chà rang,... Ngôi nhà ba gian của cha mẹ nằm giữa xóm nhỏ - vắt ngang tuổi thơ tôi và vẫn vẹn nguyên như mấy chục năm về trước. Chỉ khác là sát bên nhà mọc thêm hàng quán, người qua lại trước cổng đông đúc hơn… Cứ mỗi lần về thăm cha mẹ, vội vàng đôi ba bữa cơm mà se sắt một niềm thương.
Câu thơ Chắt chiu may được mấy lời tri âm trong bài mở đầu của tập thơ Tơ lòng (NXB Thanh Hóa) đã cuốn hút tôi về sự khiêm tốn đáng trân quý của Nhà giáo Ưu tú, nhà thơ Lê Xuân Đồng. 94 bài thơ lục bát là hành trình sáng tạo hướng tới các chủ đề về tình quê hương, tình đồng đội chiến đấu hy sinh, tình thầy trò và tình yêu mà tác giả muốn gửi đến bạn đọc như một sự tri ân với cuộc đời.
Buổi sáng trời mưa to. Khi tôi còn đang ngáp ngắn ngáp dài, tiếng chuông điện thoại đã reo lên inh ỏi. Trong điện thoại, giọng mạ tôi vang lên chen lẫn với tiếng ồn ã mua bán kỳ kèo xung quanh: 'Cá lụt nhiều lắm, mạ mua rồi gửi xe lên cho'!
Bài thơ mở ra với cụm từ 'yêu con' giản dị nhưng sâu sắc, tựa trời cao, biển rộng, như tình yêu không bờ bến.
25 năm qua, tại xã Hương Bình, huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) vẫn còn lưu giữ hơn 500 hiện vật gồm các loại nông cụ, vật dụng gia đình thủ công xưa…
Thật tình cờ, mục thơ của Báo SGGP số này nhận được bài thơ 'Tĩnh lặng' của tác giả Nguyễn Minh Hải và 'Chợ đời lay lắt phận người mưu sinh' của tác giả Lương Cẩm Quyên.
Ở quê tôi, gia đình nào cũng có những bộ đồ nghề đánh bắt cá, chủ yếu là tự làm bằng tre nứa như: nơm, đó, lờ, ống lươn, rớ, đăng, cần câu, chà (chà di)… Ngay từ nhỏ, tôi đã được cha và chú dạy cách đan một số dụng cụ đánh bắt cá nước ngọt.
Xe bắt đầu rẽ vào con đường bê tông rộng rãi. Trước mắt là xóm làng với những ngôi nhà cao tầng, mái lợp ngói đỏ nhấp nhô. Bên trái là cánh đồng lúa sắp vào vụ gặt, vàng ươm trải dài.
Năm 1923, thực dân Pháp bắt đầu xây dựng đồn điền Bàu Cạn. Cũng từ đây, giai cấp công nhân dần hình thành.
Với công thức làm 13 món chay tại nhà, mẹ đảm sẽ có mâm cúng chay ngon, đẹp mắt, hương vị đặc sắc theo khẩu vị riêng của gia đình mà không lo về vấn đề an toàn thực phẩm.
Có một người con gái lấy chồng xa, hơn hai mươi năm xa quê, xa gia đình, vật lộn với cuộc sống mưu sinh, trong một lần trở về nhà, cô chợt giật mình thảng thốt: Tóc mẹ đã bạc đến thế rồi sao?
Không chỉ khiến sân khấu bùng nổ, sau khi phát sóng, màn biểu diễn Trống cơm đã được chia sẻ rất nhiều, tạo cơn sốt trên mạng xã hội với vô vàn những lời khen ngợi.
Tiết mục 'Trống cơm' trở thành sân khấu ca nhạc nổi bật nhất tuần qua, đạt top 1 trending YouTube Việt Nam mục âm nhạc. Để đạt được thành tựu này, nhóm anh tài Tự Long trải qua nhiều trở ngại để làm nên tiết mục đặc sắc khiến các nghệ sĩ thán phục.
Trên mảnh đất hình chữ S, những dòng sông là những mạch nguồn quý giá, đem lại dòng nước mát, tắm xanh cây trái, ruộng đồng. Sông gắn với những vùng đất, những nét văn hóa, những chiến công dựng nước và giữ nước. Sông đi vào thơ, vào nhạc, để lại cho đời những giá trị tinh thần vô giá.
Không biết gia đình tôi làm nghề chài lưới trên sông từ bao giờ, chỉ biết rằng tôi sinh ra trên một con thuyền.
Xứ Nghệ là nơi áo tơi được dùng phổ biến nhất đến mức có hơn một làng nghề 'chằm áo tơi'.
Xứ Nghệ là nơi áo tơi được dùng phổ biến nhất đến mức có hơn một làng nghề 'chằm áo tơi'. Con người nông dân nơi đây mộc mạc, cần cù, chân chất phải ứng phó với gió Lào bỏng rát, với giá rét, mưa giông… nên một thứ bảo vệ thông dụng, hiệu quả, rẻ và bền là áo tơi.