Quê nhà rộn ràng với chiến tích của Lê Văn Công tại Paralympic

Sau khi tin vận động viên Lê Văn Công giành chiến thắng tại Paralympic, quê nhà của Công cũng đã tràn ngập niềm vui

Quê nhà rộn ràng với chiến tích của Lê Văn Công tại Paralympic - Ảnh 1

Bố và anh trai VĐV Lê Văn Công vui mừng vì kỳ tích của Công

Tin vui đến với đoàn thể thao khuyết tật Việt Nam và người hâm mộ thể thao Hà Tĩnh vào rạng sáng 9/9 (giờ Việt Nam) khi tại Thế vận hội dành cho người khuyết tật Paralympic tổ chức tại Brazil, VĐV cử tạ Lê Văn Công xuất sắc giành HCV ở hạng cân 49kg, trở thành người “lĩnh ấn tiên phong” trong lịch sử Paralympic của thể thao Việt Nam. Bản thân anh cũng phá kỷ lục thế giới ở nội dung này với mức tạ 183kg.

Hồi hộp xem con thi đấu qua điện thoại

Ông Lê Văn Tuân, bố của Vận động viên Lê Văn Công chia sẻ cảm xúc: "Khoảng 23h đêm 8/9, tôi đã luôn túc trực xem con thi đấu qua điện thoại, khi đó có những giây phút hồi hộp tưởng chừng con không vượt qua được các tuyển thủ khác. Nhưng con trai đã cố gắng và chiến thắng giành huy chương vàng. Khoảnh khắc con nâng thành công mức tạ 181kg, rồi lại phá kỷ lục ở 183kg khiến cả nhà vỡ òa, cảm giác lúc đó như tim ngừng đập không thể diễn tả nổi."

Sau khi con giành chiến thắng, cả ngày hôm qua tôi chủ yếu nghe điện thoại chúc mừng từ bạn bè, anh em ở Hà Nội, Sài Gòn và ngay tại quê nhà Hà Tĩnh nữa, điện thoại tôi luôn trong tình trạng “cháy pin” do nhận được những lời chia vui, ông Tuân tươi cười nói.

Quê nhà rộn ràng với chiến tích của Lê Văn Công tại Paralympic - Ảnh 2

Ông Lê Văn Tuân vui mừng nên đã chuẩn bị sẵn các món ăn để mời anh em, bạn bè và các Phóng viên đến chia vui

Không chỉ tin vui của gia đình ông Lê Văn Tuân, mà cả khối phố 10, phường Đại Nài, TP Hà Tĩnh cũng vui mừng vì sự nỗ lực vươn lên của đô cử Lê Văn Công. Đi đến đâu, mọi người đều kể về kỳ tích của Lê Văn Công, đi đến đâu, gặp hỏi ai về địa chỉ nhà của bố mẹ Lê Văn Công thì PV luôn nhận được nụ cười tươi của bà con xóm làng.

Tuổi thơ dữ dội nhưng luôn vượt qua chính mình

Nhớ về những năm tháng khó khăn, vất vả và “tự ti” khi cháu Công không được may mắn như các bạn bè cùng trang lứa. Công bị liệt hai chân từ bé. Gia đình đưa cháu đi khắp bệnh viện ở Nghệ An, Hà Tĩnh để chữa trị nhưng các bác sỹ đều bảo không thể chữa được. Cũng từ đó, vợ chồng tôi càng yêu thương và chia sẻ tình cảm dành cho con nhiều hơn. Từ đó, ngày tháng trôi qua, khi cháu lớn lên tôi luôn chỉ bảo cháu Công là mình đã không may mắn nên con phải cố gắng chăm chỉ học tập, học giỏi để sau này lớn lên học nghề gì đó để làm.