Oiwane mở trường dạy “hồ lì”, đón đầu khả năng Nhật Bản cho phép mở sòng bạc

Nhật Bản hiện vẫn có luật cấm mở sòng bạc, nhưng Masayoshi Oiwane từ 10 năm qua vẫn đặt cược lớn, rằng casino sẽ được hoạt động hợp pháp tại quần đảo Phù Tang, nên ông mở Trường Casino Japan từ năm 2004.

Oiwane dạy học viên "hồ lì"

Nhiệm vụ của trường là dạy những kỹ thuật tinh tế của nghề “hồ lì” phục vụ dân đánh bạc, xoay bàn bạc roulette… Hiệu trưởng Oiwane, 45 tuổi, nói: “Tôi đoan chắc casino sẽ sớm được hoạt động hợp pháp. Nên tôi không nghĩ việc mở trường tại một quốc gia cấm cờ bạc là một ý tưởng tồi”.

Niềm tin vào Thủ tướng Abe

Có thể Oiwane sẽ thắng món cược này: chủ trương kích thích tăng trưởng kinh tế của Thủ tướng Shinzo Abe có đặt trọng tâm việc hợp thức hóa cờ bạc. Ông hứa sẽ ủng hộ một luật về casino ở kỳ họp Quốc hội Nhật trong mùa thu này.

Đầu năm nay, sự ủng hộ của ông Abe chưa giúp có được trái quả, vì tình trạng hoạt động ì ạch quan liêu khiến chưa thể xếp lịch xem xét dự luật cho phép mở sòng bạc hay không. Nhưng các nhà làm luật nói lần này, dự luật có nhiều cơ hội hơn.

Hiện các tập đoàn casino nặng ký của Mỹ như Las Vegas Sands Corp (LVS), Wynn Resorts Ltd (WYNN) và MGM Resorts International (MGM) đều sẵn sàng đầu tư hàng tỉ USD vào một khu resort-casino ở Nhật nếu có cơ hội.

Các giám đốc cũng đã lao đi tìm địa bàn để mở casino, từ khu vực chợ cá Tsukiji ở thủ đô Tokyo chko đến một hòn đảo nhân tạo ở Osaka.

Thế nên, Oiwane cùng các học trò đang chuẩn bị nhập cuộc. Oiwane lấy một nữ “hồ lì” làm vợ, nói: “Đây là nghề hay nhất thế giới. Tôi muốn đứa con trai 2 tuổi cũng theo nghề này”.

Trường của ông có khoảng 20 học viên, thực tập đủ các nhiệm vụ của một “hồ lì” tại một tòa nhà 7 tầng ở quận Shinjuku (Tokyo). Trên tường lớp học là lời thề không chính thức của trường: “Chúng ta sẽ không bao giờ làm ở casino phi pháp”.

Oiwane từ lúc còn là sinh viên đã mê “văn hóa” sòng bạc, khi làm việc tại một casino giả ở Tokyo, nơi “dân chơi” đặt và thắng bạc bằng tiền giả. Anh cũng thử vận may ở các sự kiện tổ chức tại khách sạn hoặc trên các tàu du lịch.

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của Oiwane, là lần thắng to tại một sòng bạc ở đảo Tinian (phía bắc quần đảo Guam) là nơi người Nhật thích đến đánh bạc: “Lúc đó tôi còn là sinh viên, và tôi chơi bài baccarat ở cùng một bàn suốt 72 giờ liền”.

Oiwane kể đã dùng số tiền thắng bạc 7 triệu Yen (gần 70.000 USD với tỉ giá hiện tại) để lập trường dạy cách điều hành sòng bài, cách “vui lòng khách đến” như làm sao giới thiệu luật bài bạc một cách thân thiện.

Mở sòng bạc giả để “tập huấn” cho đồng bào

Tại cuộc họp báo giới thiệu việc mở trường hồi năm 2003, Oiwene mặc veste đuôi tôm, nói với khoảng 100 nhà báo, rằng anh tin Nhật sẽ hợp thức hóa sòng bạc trong vòng 3 năm.

Lúc ấy, thị trưởng Tokyo là ông Shintaro Ishihara cũng muốn đưa kỹ nghệ cờ bạc đến thành phố này. Và các nhà phân tích của ngành nói Nhật có thể trở thành thị trường casino lớn hàng thứ nhì thế giới, chỉ sau Macau vốn có nguồn doanh thu 45 tỉ USD từ cờ bạc hồi năm 2013, theo số liệu của chính quyền Macau (thuộc Trung Quốc).

Oiwane cũng vay tiền của bạn bè và ngân hàng để mở trường, lập tức có 192 học viên, dù ông cho rằng sẽ chỉ có chừng 30 học viên.

Những đồn đoán Nhật sẽ hợp pháp casino giúp trường thu thêm nhiều học viên trong độ tuổi 20-30. Mỗi năm, họ đóng học phí 600.000 Yen (6.000 USD). Nay, khi có nhiều khả năng sẽ có sự thay đổi luật, Oiwane hy vọng sự quan tâm sẽ tăng lên.

Ngoài việc điều hành trường, Oiwane còn quản lý nhiều sòng giả, gồm một casino có tên “Kẻ nghiện”. Các sòng giả này ngày càng mọc nhiều ở Nhật, vì người Nhật sốt ruột muốn có những trải nghiệm cờ bạc. Các sòng giả này không cho phép người chơi đặt cược bằng tiền thật hoặc tài sản. Nên dù có tên là “Kẻ nghiện”, người chơi chỉ mất tiền vào cửa chứ không phải đến độ “còn có cái áo cũng đem cầm”.

Oiwane hy vọng sự phổ biến của các sòng bạc giả này có thể tiếp thêm nhu cầu đánh bạc thật. Nhưng nhiều học viên của ông thì không lạc quan. Trong 400 học viên, chỉ có 70 người có được việc làm toàn thời gian ở các sòng bạc ở nước ngoài.

Masatoshi Otani nói: “Tôi chẳng hề tin cái chuyện trong 3 năm nữa sẽ được hợp pháp sòng bạc”. Otani vào trường hồi năm 2008 vì muốn có cơ hội phiêu lưu ở nước ngoài, nay là “hồ lì” ở Singapore.

Theo báo Wall Street Journal, các học viên khác phải đi ném cục xí-ngầu ở những casino hẻo lánh nhất thế giới như ở đảo Tinian và ở Bavet (Campuchia) vốn thu hút “dân máu me cờ bạc” Việt Nam vốn chỉ cần qua khỏi cửa khẩu Việt-Campuchia.

Theo người trong kỹ nghệ cờ bạc, những “hồ lì” học từ trường của Oiwane chỉ được trả vài USD/ngày, ở các kỳ “tập huấn kinh nghiệm” này.

Dù gần đây số học viên tăng lại được 46 người, vài năm qua, số học viên đã giảm đáng kể. Tệ nhất là năm 2012 chỉ có 28 học viên đăng ký, một năm sau vụ động đất-sóng thần hồi tháng 3.2011.

Vì thế, Oiwane phải giảm chi phí, giảm một nửa số 20 nhân viên và người được giữ lại bị cắt 30 % lương.

Oiwane cũng phải từ bỏ thẻ hội viên golf và chịu giảm lương còn một nửa. Ông tiết lộ: vài năm qua không dám đến thành phố cờ bạc Las Vegas (Mỹ) và chẳng dám thử thời vận: “Tôi không còn tiền”.

Nhưng Oiwane vẫn tin tưởng rằng ông sắp “trúng quả”. Hy vọng lớn nhất của ông là các sòng bạc sẽ mở cửa hoạt động đúng dịp Olympic mùa hè Tokyo 2020, dù nhiều nhà vận động hành lang và nghị sĩ cho rằng điều đó có thể xảy ra sớm hơn nữa.

Nếu “cửa thắng cược ” vẫn hụt, Oiwane còn có kế hoạch B:

“Tôi sẽ mua một sòng bạc nhỏ ở nước ngoài. Và đưa các học viên không hài lòng của tôi đến đó”.

Bảo Vĩnh (theo Wall Street Journal)