Những người ở lại Việt Nam - Bài 1: Giọt máu trời Tây “lưu lạc” đất Việt

Trong số lượng con lai hiện có tại Việt Nam, họ là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất. Trước và sau khi Điện Biên Phủ thất thủ, nhất là sau Hiệp định Geneva được kí kết, họ đã ở lại cùng với những người mẹ và đem trong mình hai dòng máu. Được người dân đất Việt cưu mang, họ lớn lên và trở thành những công dân Việt. Họ đã lấy đất Việt, coi dân Việt là quê hương, là dân tộc của mình.

Gia đình bà Nguyễn Thị Mai cùng với những đứa con và con gái có nét "Tây” nhất

Trong số những người "dân Việt” mang trong mình hai dòng máu này, gia đình bà Nguyễn Thị Mai (Dĩnh Trì, Thành phố Bắc Giang) có lẽ là đặc biệt nhất. Sau hơn 60 năm sinh sống, từ người đầu tiên đến nay, gia đình bà Mai đã có tới 3 thế hệ. Bà và các con cháu của bà đang sống êm đềm cùng đất Việt.

Một thời để nhớ!

Trong ngôi nhà sum xuê cây trái, bà Nguyễn Thị Mai niềm nở đón khách. Theo bà Mai, bà là hiện sinh của một đứa con thời chiến. Ngày Pháp chiếm đóng, Lạng Giang vốn là một vị trí chiến sự quan trọng. Để chốt giữ vị trí này, Pháp đã xây dựng tại đây một đồn có tên là Thái Đào. Chỉ huy đồn này lúc đấy là một trung úy, người ta hay gọi là Mutssv (Quan hai). Đơn vị này mang phiên hiệu 351, đồn trú ở đây từ giai đoạn 1949 đến năm 1952. Đầu năm 1952, trong một lần tổ chức càn, Đồn trưởng Mutssv đã gặp mẹ bà (Lê Thị Xuân), bắt và mang theo về đồn.

Lúc đó, do không biết tiếng Việt nên ông Mutssv đã không hiểu những lời tự sự của bà rằng bà đã là gái có chồng. Thấy mẹ bà ưa nhìn, lại khéo léo nên ông Mutssv đã giữ lại, bắt làm những công việc lặt vặt. Rồi mẹ bà đã bị ông Mutssv chiếm đoạt. Một thời gian sau, chiến sự xẩy ra ác liệt, để bà Xuân được an toàn, ông Mutssv đã "phóng thích” bà Xuân khỏi vòng kiềm tỏa của mình.

Sau khi được "phóng thích”, bà Xuân đã tìm đường về nhà với chồng. Bà đã kể lại tất cả những bất hạnh mà mình gặp phải. Được người chồng an ủi và động viên nên bà tiếp tục sống. Mọi thứ bình yên tiếp tục đến cùng bà Xuân, rồi bà có thai. Cuối năm 1952, bà Xuân trở dạ và đau đớn khi biết đứa con mình sinh ra có một ngoại hình hết sức lạ kì, khác những đứa trẻ Việt. Nhưng được người chồng an ủi rằng đấy là lỗi của chiến tranh, chúng ta là thân phận của cuộc chiến, con nào cũng là con, chúng ta phải có trách nhiệm nuôi nấng và phải coi nó là con của mình nên bà đã dằn lòng ở lại và nuôi con.

Với sự chăm sóc, yêu thương của người cha Việt, bà Mai đã lớn lên, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Tất cả tung tích xuất thân của bà đều được cha mẹ giấu khá kĩ càng. Nếu có ai bóng gió thì người cha lại tìm cách an ủi và khỏa lấp những hồ nghi trong bà.

Vào tuổi đi học, bà Mai được cha cho đến trường với cái tên Việt là Nguyễn Thị Mai. Học đến lớp 5, do hoàn cảnh gia đình, bà Mai đành bỏ học. Bà ở nhà giúp cha mẹ công việc đồng áng. Bước vào tuổi 16, dù ngoại hình khác thường, nhưng vượt lên tất cả, bà lao vào tham gia công tác đoàn hội hết sức nhiệt tình. Đối với các công tác ở địa phương giao cho bà không thoái thác bất cứ việc gì. Ngoài giúp bố mẹ, rảnh rỗi bà còn cùng những đoàn viên của xã tham gia san lấp hố bom, mở thêm ruộng đồng, đắp mương, đắp máng…

Gia đình Việt với hai dòng máu

Vào tuổi 19, vốn đem trong mình dòng máu ngoại quốc bà Mai phổng phao đến lạ kì. Và trong năm này, tình duyên đã đến với bà. Một chàng lính chiến hết sức dễ thương, hiền lành và tốt tính có tên Nguyễn Đình Phước sau thời gian thầm yêu trộm nhớ đã ngỏ lời với bà. Cưới nhau, ở chưa quen hơi, chồng bà lại lên đường ra trận. Chồng biền biệt đi, bà ở nhà lam lũ mưu sinh, thay chồng nuôi bố mẹ và đàn em dại. Hai năm sau ngày cưới, vào năm 1972, chồng bà về phép. Thời gian ngắn ngủi này, bà và chồng đã có chung với nhau một con trai.

Trong thời gian chồng tham gia chiến trận, bằng sự thu xếp công việc của mình, bà Mai đã đăng kí và tham gia học một lớp y tá. Khóa học kết thúc, bà về trạm y tế của xã công tác, lấy việc phục vụ bệnh nhân làm nguồn vui, nguồn an ủi cho mình. Chồng đi biền biệt, chiến sự ngày càng một ác liệt và trong thời gian này tin dữ đã đến cùng bà khi nhận được giấy báo tử. Bà vật vã khóc than cho thân phận của mình và quyết chí sẽ ở vậy để nuôi con và thay chồng phụng dưỡng bố mẹ.

Lại bệnh nhân, rỗi lại ruộng vườn để kiếm sinh kế cho gia đình, người con gái có ngoại hình Việt – Pháp này ngày đêm lam lũ. Chính nhờ những bản tính quý báu ở người sức phụ nữ Việt này mà xóm làng càng khâm phục, yêu thương và ấn tượng với bà hơn. Người động viên, người giúp đỡ, nhờ những tình cảm này mà bà Mai đã vượt lên trên những thăng trầm, nhiều khi được coi là bi đát nhất.

Nhưng số phận đã không đa đoan với bà. Bốn năm sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, chồng bà trở về. Bà vẫn nhớ như in ngày ông Phước gõ cửa gọi mẹ con bà. Đầu tiên bà tưởng ông Phước "hiện hình” nên choáng váng và quay ra ngất lịm. Nhưng sau những lời đánh thức của người chồng, bà đã hồi tỉnh và đón nhận niềm vui như từ trên trời rơi xuống với cuộc đời mình, với các con.

Bà lại khóc hết nước mắt cho hạnh phúc này. Ra quân về quê, ông Phước đã được chuyển sang ngành giáo dục. Từ anh lính chiến đến nhà giáo, với phẩm chất đạo đức của mình, ông Phước đã có những ghi nhận và thành công trong sự nghiệp trồng người. Bằng sự phấn đấu và đóng góp của mình, ông đã trở thành một hiệu phó có tiếng của một trường THCS trên địa bàn.

Vượt lên hoàn cảnh, với sự động viên và chăm sóc của chồng, bà tiếp tục có thêm 3 người con nữa. Hai con trai của ông bà mang gen trội của bố nhưng riêng hai con gái thì vẫn mang gen trội bên ngoại. Hai cô con gái này càng lớn lên càng có những biểu hiện hết sức "Tây” bằng ngoại hình và vóc dáng.

Tính từ đời bà Mai đến nay, gia đình có dòng máu lai Pháp này đã có 4 thế hệ. Các con bà lớn lên, xây dựng gia đình, hiện đã sinh ra cho ông bà 3 cháu nội và 4 cháu ngoại. Riêng đứa cháu gái lớn nhất, hiện nay đã học lớp 12, không hiểu sao lại có ngoại hình đặc biệt hơn nữa. Tóc cháu vàng hơn, mũi cao hơn và vóc dáng cũng khác các bạn cùng tuổi.

Các con bà hiện nay mỗi người một công một việc và trong tất cả mọi lĩnh vực của cuộc sống lúc nào họ cũng luôn nhớ đến lời cha mẹ: Dù nguồn gốc xuất phát từ đâu nhưng hiện nay chúng ta đã là người Việt nên phải sống, phải học và giữ gìn những truyền thống đáng quý của dân tộc mình.

Đơn Thương

Bài 2: Những đứa con của hàng binh