Nhắn mình

Làm hương là để gió bay/ Làm cây phải chịu bão xoay gẫy cành/ Làm trời thì được cao xanh/ Làm sương là để ngọt lành cỏ non…

Làm em biết hát ru con

Làm anh là để vẹn tròn thương yêu

Đừng ham bay bổng cánh diều

Đứt dây cuộn gió một chiều như không

Đừng như con sóng lộn dòng

Nhắn mình - Ảnh 1

Minh họa: Phùng Minh.

Nay nghiêng mai ngả đau lòng thuyền nan

Đã qua nắng núi mưa ngàn

Đã qua chìm nổi thau vàng biết nhau

Thì xin lấy chữ trước sau

Thì xin lấy chữ dài lâu làm bền!

TRẦN GIA THÁI

------------------

Gửi vào hoa

Mẩu thuốc đắng cuối cùng

Giọt rượu chát cuối cùng

Chừng muốn khóc trước màu hoa thắm lại

Hương nồng nàn run rẩy thấm vào ta

Chim lại hót trên vòm lá biếc

Nắng lung linh theo những nẻo phố dài

Lòng day dứt thương về con ngõ hẹp

Gỡ bước mình sang kịp phía ban mai

Thôi dõi mắt tìm bóng hình phấp phỏng

Thôi ngả nghiêng vật vã với nhạt nhòa

Hơi thổn thức mê cuồng như cháy bỏng

Đỡ chân mình trên những chặng đường xa

Nhả hơi thuốc cuối cùng nghe nhẹ bỗng

Hắt cạn ly giã biệt chút yếu mềm

Nghe dịu ngọt một bài hát mới

Đêm ngập tràn, giây phút ngập tràn em ...

---------------

Độc thoại

Tôi vớt em về cõi bóng tôi

Kìa con ngõ tối khuất em rồi

Với tay chợt thấy vầng trăng lạnh

Tháng bảy đang dầm trong ngâu rơi

Chùa gõ sang mình dăm tiếng mõ

Em vào mê ngủ hóa xa xôi

Nhắn mình - Ảnh 2

Minh họa: Phùng Minh.

Tiếng tôi hụt hẫng vào câm lặng

Gọi mãi mà không vọng một lời

Toan nhấc bàn chân đi với gió

Mà con tim lặng cứ như chìm

Bóng hoài lay thức không thấy động

Thì ra là máu cũng lặng im

Đã một sắc màu đang héo hắt

Son phấn không quen nẻo kiếm tìm

Cứ vùi lặng lẽ niềm đau đớn

Trong từng vui thú... nhọn như kim.

ĐÀM KHÁNH PHƯƠNG

-----------

Ký họa

Kỷ niệm mốc trên tường

Anh vẽ lên vụng dại

Nét bút cựa vệt màu tung tãi

Một mùa son

Bức tranh buồn không em

Đậm một màu quá vãng

Bầu trời khát

Hoa vàng không hương

Anh đếm cánh cò trong sương

Thoáng chiều giông ngờ vực

Thời kiêu hãnh bên nhau rất thực

Ùa về tắc nghẽn lời thương

Còn lại đây muôn vẻ đời thường

Anh cố níu tất cả đều quá muộn

Phía ấy mùa đang chạm vào khung cửa nứt

Mảnh trăng gầy le lói chuyện ngày xưa.

NGUYỄN VĂN HỌC