Legend of Porasitus - Tình yêu, thù hận và quyền lực (chương 70)

Tình yêu bao giờ cũng đẹp. Cầu trời cho vẻ đẹp ấy được bền lâu giữa cái thế giới quá ư khủng khiếp đang tồn tại xung quanh, mặc dù...

Nơi đoàn Serazan ở là một khu dinh thự được thuê nhìn cũng khá tươm tất. Dù gì họ cũng chỉ ở đây một đêm thôi mà. Thêm nữa nó ở gần nơi Zinnia ở. Với sự lựa chọn này, Gensan cho ta cảm giác như thể chàng đang cố ép mình nghĩ về Zinnia để khỏi phải nhớ đến … một ai khác… Biển đêm đen thẫm, không trăng, chỉ phản chiếu vài ánh sao thưa thớt trong hai chòm sao lạ lùng kia. Gensan ngồi cheo leo trên mỏm đá, nhìn ra biển bao la, mắt buồn thăm thẳm. Hơn ai hết, chàng biết mình đang chạy trốn. Nhưng … còn cách nào khác nữa đâu? Nếu chần chừ ở lại Henki mãi thì không những chẳng làm gì được cho Serazan mà còn tự rước họa vào thân lúc nào không biết. Chuyện phiêu lưu tình cảm này nên dừng ở đây là được, huống hồ người đó cũng chẳng muốn nhìn thấy chàng thêm chi cho bực bội. - Nếu sáng mai định lên đường sớm như đáng lẽ em nên đi nghỉ từ lâu mới phải. – Zinnia bất ngờ xuất hiện, tà áo và chàng mạng bằng lụa tung bay trong gió, trông nàng như một tiên nữ vừa giáng trần… Gensan không quay lại nhìn chị, chỉ nói mơ hồ: - Em thực sự quên mất rồi chị ạ. -Điều gì? -Cảm giác khi vẫn còn yêu chị. Zinnia đưa tay che miệng cười khúc khích, nàng ngồi xuống cạnh cậu em trai bé bỏng, vỗ về dịu dàng: - Chuyện tình cảm nếu có thể chiều theo ý mình thì còn gì để nói. Sao em lại về Serazan đột ngột vậy? Hi vọng đây không phải một cuộc chạy trốn đấy chứ, Gens? Gensan nhún vai vô thưởng vô phạt: - Chị cứ thích đoán mò, việc gì em phải trốn. Chẳng lẽ hoàng đế Prang muốn bắt giam em như từng làm với nữ hoàng Snaki trước khi đánh Dahlia à? Chắc là không. Prang hiểu ở Serazan vị trí của em không quan trọng đến mức ấy đâu. Nếu muốn bắt thì nên bắt anh Yusan cơ. Anh ấy mới thực sự là trụ cột của Serazan. Cũng vì thế mà em ghét Yusan nhất trên đời. Em mãi mãi là cái bóng của anh ấy… - Thế thì sao em về Serazan khi chưa làm được gì hết? - Chính là vì chưa làm được gì nên mới cần về sớm, càng lúc em càng cảm thấy mình thật vô dụng. Lần này đi chẳng kiếm được mấy điều có ích… - Gensan nhăn mặt, nghiến răng nói. - Chuyện này không trách em được. Prang quả là một con cáo già, hắn quá kín kẽ, chẳng để lộ chút sơ hở nào. Suốt năm năm qua, Ohlan mang tiếng là thuộc Henki nhưng Prang chưa bao giờ tiếp xúc quá gần với triều đình phụ cận. Em làm hắn lo lắng cũng đã là quá tốt rồi. - Prang đóng cửa phòng làm việc riêng suốt ngày, lâu lâu mới tiếp kiến vài cận thần. Còn Reven Ping thì ở lì trong Camellia ăn chơi trác táng. Rốt cuộc nhiều lúc em chẳng hiểu bọn người này có định xâm chiếm Serazan không nữa… Lại còn thêm việc Prang phái một quận chúa lúc nào cũng quấy nhiễu em, chắc là chỉ để thăm dò động tĩnh. – Gensan cố nói nặng, tự bôi xấu hình ảnh người trong trái tim mình, dường như chàng hi vọng thế thì sẽ dễ quên nàng hơn vậy. - Quận chúa? - Đúng. Một cô nàng chua ngoa, ngang bướng và rắc rối. Sở thích của cô ta là làm phiền người khác. Em đâu phải rảnh rang gì thế mà cô ta chỉ ưa sinh sự để phá thôi. Prang cài một người như thế để thăm dò em, thật là không tự lượng sức mình… Cô ta làm em phát cáu lên được… - Xem ra em rất ghét cô quận chúa ấy. – Zinnia nhẩn nha nói - Chị cứ tưởng là em gái của Prang, quận chúa Henki nhất định cũng phải là một người thông minh chứ… - Chẳng qua chỉ là chiếc mũ quận chúa đội lên đầu là thành ra khác người thôi. – Gensan cười nhạt – Em chưa từng gặp ai đáng ghét như vậy, Ilex ạ… - Gensan… - Tiếng gọi nghẹn ngào vang lên khiến cả hai người giật mình quay lại. Người vừa cất giọng là công nương Aur, mặt nàng tái nhợt và… tồi tệ hơn bao giờ hết, đứng lặng bên cạnh nàng là Hec! Cô gái tóc đen sững sờ không tin nổi vào những điều mình vừa nghe được, mắt mở to nhìn xoáy vào Gensan, đầy thất vọng… - Hec?!? – Gensan đứng dậy, kinh ngạc vô cùng – Nàng… nàng làm gì ở đây? Nhưng Hec không đáp, nàng vẫn chỉ nhìn chàng đau đớn như thế thôi. Aur nhăn mặt, lắc đầu: - Anh đã nói những thứ ngốc nghếch gì vậy? - Thì ra đây chính là… - Zinnia từ từ hiểu chuyện, nàng lập tức nghiêng mình cung kính – Xin chào quận chúa điện hạ! Nàng cố ý to tiếng khiến Hec tỉnh ra mà quay sang đáp lễ với sự bình tĩnh phi thường: - Công nương Ilex, thật hân hạnh. Tôi đã từng nghe danh nàng từ trước. Chỉ qua một câu đối đáp ngắn, Zinnia cũng dễ dàng nhận ra nàng quận chúa này không hề giống như lời Gensan vừa nói, thêm nữa thái độ bối rối của chàng trai Serazan càng khiến nàng hiểu … cô gái trong tim chàng là ai. - Tôi biết công nương là thanh mai trúc mã với vương tử Gensan nhưng giờ tôi có chuyện muốn nói riêng, liệu có thể phiền nàng tránh mặt một chút không ạ? – Hec tỏ ra kính cẩn song vẫn pha chút gì đó cay nghiệt. Zinnia gật đầu: - Dĩ nhiên là được, thưa quận chúa. Hình như ở đây đang có sự hiểu lầm gì đó, hi vọng Gens sẽ giải thích cho nàng hiểu. Aur, chúng ta đi nào. Cả hai cô gái Serazan ấy cùng đi khỏi đó. Giữa không gian bao la cuối cùng chỉ còn lại Hec và Gensan. Có cái gì đó uất nghẹn dâng lên trong từng hơi thở. Gensan là người phá vỡ trạng thái căng thẳng đó trước tiên. Chàng ngồi trở lại mỏm đá, tránh nhìn Hec khi nói: - Nàng chắc không định đêm hôm khuya khoắt một mình đến đây chỉ để nhìn ta như vậy. - Đúng là ta không có thời gian rảnh như chàng để ung dung, thư thái cùng người yêu ngắm cảnh biển đêm. – Hec mỉm cười lạnh lẽo. Câu nói ấy như một mũi dao nhọn hoắt làm ánh mắt Gensan lóe lên một tia nhìn phẫn nộ mà khó khăn lắm chàng mới có thể dằn lòng xuống được. - Sao? Không phản đối gì tức là ta nói đúng phải không? - Ta không nghĩ mình buộc phải trả lời câu hỏi này. – Gensan trầm ngâm đáp - Vậy rốt cuộc quận chúa cao quý đến tận đây để trách mắng ta vì một chuyện riêng tư thế sao? Thái độ lãnh đạm của chàng chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa kiêu hãnh của Hec. Chưa khi nào Hec cảm thấy mình ngu ngốc như lúc này, gạt bỏ mọi thứ chạy đến đây chỉ để thấy giấc mộng của mình tan vỡ. Giá mà cứ sống trong mộng tưởng mãi thì có lẽ còn tốt hơn. -…nhưng nếu rõ ràng một lần cũng không phải là dở… - Nàng đang nói gì vậy? Hec ngưng lẩm bẩm một mình và dồn hết can đảm để nhìn thẳng vào Gensan bằng đôi mắt xám quyết liệt của mình, nàng cố giữ giọng nói thật điềm đạm: - Ta đến để hỏi chàng một điều. Xin chàng hãy thành thật trả lời, cho dù nó có khó nói thế nào đi chăng nữa. Gensan nheo mày chờ đợi. Hec nắm chặt tay lại tự trấn tĩnh rồi tiếp: - Chàng có yêu ta không? - Cái gì?! – Gensan buông ra một tiếng bất kính, trông chàng kinh ngạc đến độ ngẩn người ra. Hec vẫn ngẩng cao đầu đầy bản lĩnh: - Ta biết chàng sẽ về Serazan với Ilex, thậm chí cả quả cầu thủy tinh này cũng không cần nữa. Nhưng ta vẫn muốn nghe câu trả lời rõ ràng từ chính miệng chàng, Gens. Hãy nói sự thật, dù nó có làm ta tổn thương cũng không sao. Xin hãy quên việc ta là một quận chúa gì gì đó đi. Sau đó là cả một khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng. Hec cứ nhìn Gensan nghiêm túc còn Gensan thì ngồi bất động trên mỏm đá. Chàng không thể tin nổi câu hỏi cô gái Henki kia vừa đặt ra để mình giải đáp. Chàng nghe lầm chăng? Hay là một trò đùa? Hec có thể đùa như vậy ư ? Còn nếu đúng là thật thì chàng nên trả lời thế nào? Hec đã nghĩ Ilex chính là người chàng yêu … có nên để nàng nghĩ như thế luôn không? Sự im lặng của Gensan thật ra là vì chàng đắn đo mãi không biết nên đáp thế nào cho phải. Tiếc là Hec hiểu theo một nghĩa hoàn toàn khác, nàng cho rằng mình đang chờ một câu trả lời hiển nhiên đến độ Gensan cũng chẳng muốn phải lặp lại chi cho dài dòng. Thế đấy, lòng kiêu hãnh của nàng vơi đi theo từng giây một. Cớ gì nàng phải chôn chân đứng đây để gặng hỏi một điều cả hai đều đã biết ? - Hỏi một câu như vậy không phải là việc một quận chúa nên làm. – Gensan nhận xét một cách hờ hững, thực ra là do cố che giấu cảm xúc bên trong. Cuối cùng thì chàng vẫn nghĩ việc chấm dứt tất cả ở đây là thứ cần phải cắn răng mà làm. Chàng còn sợ bị mắc bẫy hơn nữa. Serazan và Henki, hai từ này chỉ có thể kết hợp trong máu chiến tranh mà thôi. - Ta đã nói với chàng vào lúc này ta không phải là quận chúa gì hết. Vứt bỏ tất cả kiêu hãnh sang một bên, ta chỉ đơn giản là một cô gái đang cầu xin tình yêu. Tất nhiên nếu chàng không ban ơn thì ta cũng đành chịu. – Hec thở dài đau khổ, lòng nàng hụt hẫng vô cùng. Khó mà nói hết cảm giác trong tim nàng lúc này, vừa là tình yêu nhưng cũng tràn đầy sự tức giận cố kìm nén. - Đùa như vậy đã là quá trớn rồi, Hec. Nếu nàng muốn thay hoàng huynh níu kéo ta ở lại Penla thì hãy nghĩ ra lí do gì đó nghe lọt tai hơn một chút đi.- Giọng Gensan trầm trầm, chẳng lộ ra nhiều cảm xúc. Chàng quay mặt ra phía biển, làm như muốn nhờ những cơn gió mặn nồng kia xua tan mọi điều bức bối đang ngự trị trong lòng. - Đùa? – Hec lập lại – Chàng cho rằng sự cầu xin này là đùa sao?!?… Ta … ta nhìn lầm con người chàng rồi! Cuối cùng thì nước mắt cũng tuôn ra đầm đìa trên mặt cô gái trẻ. Sự tức giận ấy bất ngờ bùng lên làm Gensan phải kinh ngạc ngẩng lên nhìn Hec, hàng ngàn câu hỏi ngập trong ánh mắt xanh lục của chàng. Toàn thân Hec run lên dữ dội, nàng chẳng cần phải cố nín nhịn chi nữa khi tất cả nỗ lực ấy bị chính con người mà nàng yêu thương xem thường. Đó là điều mà Hec không thể chịu đựng nổi. - Nếu chàng nghĩ vì muốn giữ chàng lại Penla như hoàng huynh ta đã làm với Snaki thì nghe đây, Gens, ta muốn chàng nhanh rời Penla hơn bất cứ ai! Hoàng huynh quả thực muốn dùng ta để làm bẫy giữ chân chàng nhưng ta không thể! Bởi vì ta thực sự … rất yêu chàng! Giờ thì mọi nghi ngờ của chàng đã được giải đáp hết rồi chứ? Không ngờ trong mắt chàng ta là loại người thủ đoạn đến thế! Ta… Đến đây, Hec thở dốc hồi lâu để lấy hơi rồi nhìn quanh như tìm kiếm thứ gì đó. Những lời nói không cũng chẳng đủ thoát hết sự bực tức tột cùng của nàng, phải giải quyết bằng hành động. Hec mím chặt môi đưa quả cầu lên cao bằng cả hai tay, toan ném nó xuống nền đá cứng, không chút do dự. Nàng muốn nó cũng phải tan vỡ theo trái tim nàng! - Hec! Nàng làm gì thế?!? - Đến lúc này Gensan không thể bình thản mà ngồi yên nhìn mọi chuyện chuyển biến ngày càng tồi tệ hơn nữa, chàng lao tới, nắm chặt lấy tay nàng – Sao lại ném nó hả?!? - Không có tình yêu cũng không sao. Nhưng ngay cả lòng tin của chàng ta cũng không có được thì giữ món quà này thêm làm gì cho mỉa mai nhau? – Hec quát to, cố vùng ra, dữ dội không ngờ. Bốp! Gensan thẳng tay tát Hec một cái trời giáng, cơn đau rát buốt làm Hec ngỡ ngàng ngừng vùng vẫy. Chàng đưa tay ôm đầu, thở dốc mệt mỏi : - Giờ thì nàng tỉnh ra chưa? Cô gái ngốc này… thật là…Nàng làm ta phát điên lên được! Nàng nghĩ ở đây chỉ có một mình nàng biết quát tháo thôi đấy chắc?!? Thử soi vào gương xem lúc này nàng giống loại người nào! Bù lu bù loa cả lên! Ồn ào quá! Chưa có ai nhìn thấy Gensan tức giận như lúc này vì chàng vốn rất điềm tĩnh. Mồ hôi nhỏ ra chảy ròng ròng xuống khuôn mặt thuần khiến của thiên thần đang đỏ rực lên do tức giận. Ngay đến Hec cũng sợ hãi đến độ bất giác lùi lại và ngừng nói tự bao giờ, chỉ còn nước mắt là vẫn cứ lặng lẽ lăn tròn trên má… Vài phút sau Gensan mới trấn tĩnh được, chàng quay sang nhìn Hec, phất tay áo thật mạnh, lẩm bẩm: - Thật là ngốc mà. Nàng có sao không? Ta hơi nặng tay… Chàng dùng một chiếc khăn lụa mỏng lau vết máu trên môi Hec, thật dịu dàng. Cử chỉ thân thiết ấy chỉ khiến nàng thêm tủi thân. Tại sao chàng trai tuyệt vời này không thuộc về nàng cớ chứ? Cơn thổn thức bật ra thành tiếng khóc nấc: - Tại sao chàng vẫn đối xử tốt với ta như vậy? - Ngốc! – Gensan cốc nhẹ vào đầu quận chúa - Nếu ngay từ đầu ta biết nàng tỏ thái độ lạnh nhạt như thế vì muốn bảo vệ ta thì đã chẳng có chuyện này. Sao nỡ ném vỡ quả cầu đó chứ. Ngay cả quà ta tặng mà nàng còn đối xử tàn nhẫn thế mà dám nói thật lòng yêu thương ta ư ? Đừng có nhìn ta như thế, ta đang nghiêm túc đấy, đáng lẽ nàng không nên đuổi theo đến đây. Nếu hoàng đế mà biết được… -Chàng… - Hec vẫn tiếp tục khóc, nhưng lần này là nước mắt sung sướng. Nàng hiểu cuối cùng thì Chúa trời cũng đã ban cho mình món quà kì diệu quý giá nhất trong một đời người, đó chính là chàng trai Serazan đang đứng ngay trước mặt nàng đây. Còn Gensan? Tất nhiên giờ đây khi mọi chuyện đã rõ ràng chàng chẳng thể quay về Serazan bỏ mặc Hec một mình ở lại đối mặt với một hoàng đế tàn nhẫn như Prang. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Prang biết kế hoạch của mình đã bị Hec tiết lộ vì tình yêu với Gensan? Thật dễ dàng để có câu trả lời. - Ta phải ở lại Penla thêm một thời gian nữa rồi. – Gensan khẳng định. Hec bừng tỉnh khỏi mộng, nàng nắm chặt lấy tay người yêu dấu, lắc đầu nguầy nguậy: - Không được. Thế này chẳng phải chính em đã khiến chàng phải mạo hiểm ở lại đây sao?!? Chàng phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Em rất hiểu anh trai mình, anh ấy nhất định sẽ không bỏ qua việc này. Hãy về Serazan, ở đây cứ mặc em giải quyết. - Nàng định để ta phải mắng nàng ngốc thêm bao nhiêu lần nữa mới đủ đây hả Hec? – Gensan vòng tay ôm lấy đôi vai gầy yếu của nàng quận chúa, vỗ về - Ta làm sao bỏ mặc nàng được…Đừng lo. Nếu không ai nói thì anh trai nàng sẽ không biết gì hết. Cứ xem như kế hoạch của Prang đã thành công và ta mắc lừa vào bẫy của nàng rồi đi, thế thì chúng ta sẽ yên ổn trong một khoảng thời gian đủ để có thể thu xếp đưa nàng cùng về Serazan. - Serazan? - Chẳng lẽ nàng muốn ở lại Penla này thêm ư ? - Nhưng… - Hec phân vân ra mặt. Nàng không hề chuẩn bị trước việc sẽ dẫn đến kết cục như thế. Yêu Gensan đâu có nghĩa là nàng muốn phản bội lại niềm tin của Prang, dù gì đó cũng là hoàng huynh của nàng… làm sao có thể quay lưng với Prang mà đến Serazan chứ. Gensan xem ra cũng đã hiểu tâm trạng này, chàng mỉm cười ra chiều độ lượng: -… và khoảng thời gian ấy chắc cũng đủ để nàng lựa chọn xem nên theo ta hay anh trai nàng, Hec ạ. Chắc nàng hiểu Henki và Serazan không thể giữ vững hiệp ước hòa bình lâu dài. Hãy suy nghĩ thật kĩ. Dù nàng lựa chọn thế nào thì đó cũng là quyết định của nàng và ta không bao giờ phản đối. Lại một lần nữa cuộc chiến tương lai giữa Henki và Serazan gây khó xử cho một đôi tình nhân, trước đây là Yusan và Ana, còn giờ là Gensan và Hecates. Họ buộc phải ở hai đầu chiến tuyến kẻ mất người còn, trừ phi Hec chọn việc từ bỏ lòng trung thành với người mà nàng hết mực tôn thờ: Prang Erokin. - Chúng ta trở về Lesbos thôi, hi vọng hoàng đế vẫn chưa về từ Camellia. – Gensan cười vui vẻ - Nói cho nàng biết nhé, Ilex không thể là người ta yêu được nữa. Chị ấy đã lập gia thất rồi. -Gia thất? -Đúng. – Zinnia và Aur xuất hiện trở lại rất đúng lúc – Tôi đã được gả cho Ohlan từ năm năm trước. - Cái gì? Tại sao chàng không nói ngay từ đầu cho em biết hả Gens? Gensan khoanh tay lại, làm ra vẻ điềm nhiên: - Có thế mới thấy khi ghen nàng cũng khủng khiếp chẳng kém ai. - Chàng thật là quá quắt! – Hec đỏ bừng mặt lên nhưng khi ấy, ánh mắt nàng chợt va phải tia nhìn sầu thảm của công nương Aur. Người thiếu nữ Serazan ấy đứng lặng đầy khiêm tốn sau lưng Zinnia, buồn rười rượi. Mắt trũng sâu như thể nàng đã thức trắng suốt nhiều đêm chỉ để đau khổ vì sự thật này. Thế nhưng khi nó thực sự xảy ra thì không hiểu sao Aur có thể đối mặt bình tĩnh đến vậy, không khóc lóc, không gào thét, cũng không van xin. - Aur… - Gensan cảm thấy mình là người nên lên tiếng thay vì Hec. Chàng bước đến gần vị hôn thê chính thức của mình và mở đầu lời xin lỗi bằng một nụ cười rất nhẹ - Em nói đúng. Anh đã bị bỏng mất rồi. Anh… rất tiếc… - Đối với anh, em là gì? – Aur ngẩng lên nhìn Gensan, hỏi – Em có thể biết được không? Đặt bàn tay ấm áp lên vai Aur, chàng vương tử vẫn giữ nguyên nụ cười thật buồn: -…luôn luôn là một cô em gái tốt. Nhất định một ngày kia em sẽ tìm thấy được người thích hợp hơn anh. - Chuyện hôm nay chẳng có gì đáng phải bất ngờ. - Giờ thì nụ cười cũng đã lan sang khuôn mặt héo hon của Aur, nàng chuyển sang nhìn Hec, nghiêng đầu nói tiếp – Em từng nghĩ nếu chuyện này xảy ra mình nên hành động thế nào. Em đã nghĩ được rất nhiều, ví dụ như tát anh một cái chẳng hạn, hay là mắng cô gái Henki kia vì đã nhẫn tâm trở thành kẻ thứ ba giành mất anh của em. Nhưng em có thể cam đoan là trong số đó, không hề có việc em mỉm cười và nói năng điềm đạm thế này. Có lẽ bởi vì trong tận đáy lòng mình, em không yêu anh nhiều như em vẫn tưởng. - Em đã trưởng thành rồi, Aur. – Zinnia xen vào, rất ra dáng một người chị gái dịu dàng. Hec thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ phản ứng của Aur lại nhẹ nhàng đến thế. Chỉ có Gensan là bất ngờ buông một câu hỏi lạ lùng: - Aur à, em thật sự tin là mình không muốn tát anh cho hả giận đấy chứ? - Để hỏi câu đó không thôi thì xem ra gan em cũng không nhỏ đâu Gens nhỉ. – Zinnia giải tỏa không khí căng thẳng bằng một câu nói đùa. - Không đâu. Tát còn đỡ hơn là việc thức ăn cho em bị cô bé này bỏ thuốc độc vào … - Gensan, từ nay nếu anh còn bắt nạt em thì em nhất định sẽ kể hết cho chị Hec nghe… Sự kết hợp của Hec và Gensan chưa hẳn là một điều hay nhưng phần nào đó cũng có thể làm tấm bi kịch này sáng hơn một chút. Tình yêu bao giờ cũng đẹp. Cầu trời cho vẻ đẹp ấy được bền lâu giữa cái thế giới quá ư khủng khiếp đang tồn tại xung quanh, mặc dù dường như, đó là điều không tưởng bởi vì giữa niềm hạnh phúc tuyệt vời trên, không hiểu sao trong mắt nàng quận chúa Hecates vẫn phảng phất một nỗi buồn sâu vô đáy của sự bất an… Bí mật vẫn còn chưa hoàn toàn hé lộ. (Còn tiếp...) Tác giả: Kẻ Lãng Du Homepage: Writers' Sanctuary - vnfiction