Gương mặt thơ: Trương Nam Hương

Báo Gia Lai
Gốc

Quê cha Huế trộn với quê mẹ Bắc Ninh, sinh ở Hải Phòng và giờ sống ở TP. Hồ Chí Minh, thừa hưởng tinh hoa của nhiều vùng văn hóa nổi tiếng, Trương Nam Hương là nhà thơ nổi tiếng mấy thập niên qua.

Thơ ông được sinh viên, học sinh chép trong sổ tay, chép gửi tặng nhau thay cho lời tỏ tình. 28 tuổi, ông nhận giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam, một giải thưởng danh giá mà nhiều người cầm bút ao ước. Ông là nhà thơ trẻ nhất trong số các nhà văn từng nhận giải thưởng này.

Thơ ông không cầu kỳ, viết cứ như không nhưng hết sức đắm đuối, hết sức mê hoặc. Ông viết về quê nội như thế này: “Sông nằm cho Huế nghiêng xinh/Núi ngồi cho Huế quên mình rêu phong”. Còn đây là quê ngoại: “Mỗi đêm ngủ ta mơ thức dậy/Khẽ quờ tay chạm cát sông Hồng/Ai mới thả cánh bèo qua đấy/Có chở giùm Quan họ theo không?”. Và đây nữa: “Mây cứ trôi mây/Sông vồn vã chảy/Cơn mưa chiều ấy/Em về ướt không!”. Chỉ câu hỏi ấy thôi, không ướt cũng thành ướt, một sự ướt hết sức dịu dàng mà thăng hoa. Hình ảnh thơ ông cực đẹp, những liên tưởng sóng sánh chứa nhiều tầng văn hóa khiến thơ ông vừa long lanh tán sắc lại vừa đằm thắm dịu êm, tới bàng hoàng và tới cả lặng im: “Sông thon thắt cả mái chèo/Anh xanh với Huế suốt chiều ngó sen”.

Cái chiều ngó sen ấy, nó lay động ta trong một chiều rất Tịnh Tâm. Nó là một Trương Nam Hương không thể lẫn.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

BÓNG QUÊ

Sông đã trôi ngang mùa cũ

Cải hoe hoe vàng oải mắt chiều

Hoa xoan lạc nhớ chị thời thiếu nữ

Mẹ gọi chị giữa bời bời giông gió.

Tuổi thơ em dế nhũi cua còng

Môi chị kẹo vừng thơm ướt mùa đông

Dấu chân cha in hằn bãi sông Hồng

Gánh mưa nắng băng qua mùa giáp hạt.

Điếu thuốc lào rít cay khóe mắt

Năm tháng phong phanh nùi rơm nhọ bếp

Năm tháng tung tuây cái tôm cái tép

Tiếng chảo nồi va vập cũng nương nhau.

Bước chị chậm theo nắng dìu chạng vạng

Em ngồi khóc thuở ao đầm bè bạn

Tuổi thơ ơi gọi mãi không đầy

Mắt mẹ cha nhìn từ phía mưa bay.

NHỠ MÙA SEN

Chậm đò. Lỡ một mùa sen

Tiếng ve vừa lặn. Trăng lên Ngự Bình

Sông nằm cho Huế nghiêng xinh

Núi ngồi cho Huế quên mình rêu phong.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tràng Tiền nương Huế mà cong

Nắng xoay viền nón cầu vồng qua mưa

Áo người hai vạt dạ thưa

Mắt nâng ngọn gió mát lùa ngang eo.

Sông thon thắt cả mái chèo

Anh xanh với Huế suốt chiều ngó sen.

LẶNG KHÚC

Vấp ngang thềm cửa

Một bông nắng buồn

Vùi xanh qua lá

Một làn gió suông.

Ới gọi người thương

Bóng mùa xa lắc

Quệt nhánh sông gầy

Ứa trôi ngang mắt.

Minh họa: H.T

Tình như hành khất

Nợ nhau kiếp này

Nợ đêm ngào ngọt

Nợ ngày đắng cay.

Ta nợ bóng cây

Một trưa nắng rát

Em nợ con đường

Dấu chân kẻ khác.

Mây cứ trôi mây

Sông vồn vã chảy

Cơn mưa chiều ấy

Em về ướt không!

Nguồn Gia Lai: https://baogialai.com.vn/guong-mat-tho-truong-nam-huong-post257414.html