Em là loại con dâu mất dạy mới bị bố chồng đánh?

(Con cái)- Bố chồng em tát cho em một cái trời giáng và đuổi em ra khỏi nhà. Ông nói rằng: “Mày về thu dọn đồ cút ngay ra khỏi nhà tao. Sáng mai về nhà, tao không còn muốn thấy mặt mày”.

(Con cái)- Bố chồng em tát cho em một cái trời giáng và đuổi em ra khỏi nhà. Ông nói rằng: “Mày về thu dọn đồ cút ngay ra khỏi nhà tao. Sáng mai về nhà, tao không còn muốn thấy mặt mày”.

Hôm nay đọc bài “Em bị chồng tát hơn chục cái cháy má” của bạn Hạnh Phúc, em cũng thấy ít nhiều bóng hình của mình trong đó. Chỉ có điều, em không bị chồng đánh một cái tát nào mà là bị chính bố chồng - người thân sinh ra chồng em, ông nội của con trai em đánh và đuổi ra khỏi nhà.

Hơn 5 tháng nay, em đã ra khỏi nhà chồng và thuê nhà sống trên Hà Nội một mình. Vợ chồng em không ly hôn nhưng cũng như đang sống ly thân. Hàng ngày chồng em vẫn ở với bố mẹ chồng và từ quê ra Hà Nội làm. Anh cũng đón con trai tuần 5 buổi từ nhà ra Hà Nội học buổi sáng. Chiều tan sở, anh lại đón con về với ông bà nội. Còn em chỉ ở với con trai 2 hôm cuối tuần.

Chuyện của nhà em là như thế này. Em và chồng em đều là người tỉnh lẻ. Em là con gái Thái Bình còn chồng em là người Thường Tín. Vì nhà chồng ở cách Hà Nội không xa nên hàng ngày vợ chồng em vẫn đi đi về về và sống cùng với bố mẹ chồng.

Chồng em là người đàn ông rất hiền lành và cũng khá biết điều. Tuy nhiên, bố mẹ chồng em thì có phần gia trưởng và xét nét con dâu. Nhiều lần, mẹ chồng em thủ thỉ rằng chồng không phải là người bằng vai phải lứa với em. Do đó, em là vợ thì phải 100% nghe lời chồng, phải phục vụ chồng và nhà chồng toàn tâm toàn ý.

Mẹ chồng em không chỉ nói điều này với em 1-2 lần mà nói rất thường xuyên. Em cũng có kể với chồng thì chồng cũng cho rằng bà nói đúng vì thuyền theo lái, gái theo chồng.

Nhưng mâu thuẫn ngấm ngầm chưa dưng ở tại đó. Chỉ vì đứa con trai 3 tuổi mà em và bố mẹ chồng lại bùng phát mâu thuẫn dữ dội. Và sau vụ đó, em bị đuổi ra khỏi nhà chồng.

Chẳng là mấy tháng trước, chồng em phải đi công tác Tuần Châu 5 ngày. Thế là ở nhà chỉ có 2 mẹ con em và bố mẹ chồng. Nhà chồng em có một cái nhà khác trên ao cá thầu của làng cách đó một đoạn khá xa. Buổi tối, bố mẹ chồng em thường lên đó ngủ để trông ao cá và sáng sớm sẽ về.

Lúc ấy là gần 8h tối, khi ông bà nội đang chuẩn bị lên ao cá thì thằng con trai em đòi đi theo và bảo sẽ ngủ trên đó cùng ông bà nội. Thế là, bố chồng em sẵn tính chiều cháu cứ bế cháu đi không nói với con dâu một lời.

Vì sẵn có tâm trạng buồn bực, chồng lại không có nhà, có mỗi đứa con ngủ cùng thì bố mẹ chồng lại đưa đi mà không nói với mình nên em chạy theo bảo "Ông ơi, đừng cho cháu đi, để cháu ở nhà với con". Ông bảo "Cho nó đi cũng được, nó muốn thế". Thế rồi ông vẫn bế cháu đi ra cổng nhà. Còn tất nhiên, con trai em lúc ấy cũng đồng ý và muốn đi với ông lên ao.

Ở nhà một mình, sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, thấy buồn quá nên em lấy điện thoại gọi cho chồng kêu la. Chồng em cũng động viên bảo thôi con muốn đi cùng ông thì cứ để con ngủ trên đấy. Anh còn động viên vợ đi ngủ sớm nữa.

Nằm mãi không ngủ, em liền gọi điện lên ao cá để gặp ông bà nội. Ông bà nội cũng bảo đêm rồi, con ngủ đi, cháu cũng ngủ rồi. Nếu có gì để mai nói.

Thấy thái độ của ông bà nội như thế, em liền đi bộ lên ao và gọi với ông bà cho đón cháu về ngủ. Lúc này, ông nội cháu mở cửa cho em vào bế cháu. Thái độ của bố chồng lúc này đã bực bội.

Vậy là bố chồng em tát cho em một cái trời giáng và đuổi em ra khỏi nhà. Ông nói rằng: “Mày về thu dọn đồ cút ngay ra khỏi nhà tao. Sáng mai về nhà, tao không còn muốn thấy mặt mày”.

Ông nói nặng với em rằng: “Mày sợ tao cướp mất con của mày sao mà đêm hôm còn dở người lên đòi bế nó về”. Em lúc ấy cũng bực nên nói hỗn: “Không có ý định thế sao ông bà cứ nằng nặc phải cho nó lên đây”.

Vậy là bố chồng em tát cho em một cái trời giáng và đuổi em ra khỏi nhà. Ông nói rằng: “Mày về thu dọn đồ cút ngay ra khỏi nhà tao. Sáng mai về nhà, tao không còn muốn thấy mặt mày”.

Khi em về đến nhà, em đã thấy có mấy cuộc gọi nhỡ của chồng. Em gọi lại, chả cần nghe vợ nói, anh đã tuôn một tràng bảo em là đứa con dâu mất dạy, hỗn láo với bố mẹ chồng. Rồi anh cũng bảo em cút ngay ra khỏi nhà trong đêm vì không muốn có một người vợ mất nết như em.

Từ khi em đi ra khỏi nhà chồng và lên Hà Nội vừa trọ vừa đi làm, bố chồng em cũng bắn tin rằng, sẽ không bao giờ tha thứ cho đứa con dâu này. Chồng em, từ ngày đó cũng không thèm coi em là vợ.

Giờ em biết làm sao đây. Mấy lần nghĩ lại, em cũng nghĩ mình quá đáng, mất dạy và muốn về xin lỗi bố chồng. Song bố chồng em không muốn nghe em nói lời xin lỗi. Nhưng em cũng nghĩ, bố mẹ chồng và chồng em quá ghê gớm. Cùng người nhà với nhau, nếu họ vẫn coi em là con dâu thì chuyện to hóa nhỏ rồi. Đằng này, họ cứ chuyện bé xé ra to.