ĐB Quốc hội Ngô Minh Hồng: Nông dân đang thua thiệt nhiều

Những tác động bất lợi của tình hình kinh tế, đặc biệt là lạm phát tăng cao đang ảnh hưởng rất lớn đến đời sống, sản xuất của người dân nông thôn. Trao đổi với PV NNVN bên lề Quốc hội, ĐB Ngô Minh Hồng đã chia sẻ vấn đề này.

Bà Ngô Minh Hồng, Giám đốc Sở Tư pháp TP.HCM Thưa bà, trong Báo cáo của Chính phủ trình bày trước Quốc hội, về những nội dung trọng tâm đặt ra trong thời gian tới, bà quan tâm vấn đề gì nhất? An sinh xã hội, tạo sự ổn định trong xã hội và tăng cường đầu tư cho khu vực nông nghiệp, nông thôn là những nội dung tôi đặc biệt quan tâm. Thực tế cho thấy, việc Chính phủ tăng đầu tư cơ sở hạ tầng nông nghiệp, thủy lợi, đầu tư máy móc cho nông dân thời gian quan đã có tác dụng lan tỏa rất lớn. Tuy nhiên, nhìn chung nguồn vốn cho khu vực này vẫn chưa thỏa đáng và kết quả cũng chưa được như mong muốn. Do vậy, trong thời gian tới, Chính phủ cần cân đối làm sao để tập trung đầu tư nhiều hơn cho nông nghiệp. Tôi lấy ví dụ đầu tư cho công nghệ sau thu hoạch, kho chứa, bến bãi...Cũng chính vì thiếu kho trữ lúa nên DN và nông dân không đủ khả năng tạm trữ chờ giá, phải bán non. Rồi cả vấn đề tín dụng, hay đầu tư công nghệ chế biến để tăng giá trị sản phẩm... Bà nghĩ sao khi Việt Nam đang từng bước khẳng định vị thế của một quốc gia xuất khẩu nông sản lớn, tuy nhiên đời sống nông dân, nông thôn lại rất chật vật, đặc biệt là trong cơn bão giá hiện nay? ĐB Trần Du Lịch (TP.HCM): Cần tập trung vốn cho khuyến nông, khuyến ngư Trong bối cảnh kinh tế hiện nay, việc SX, xuất khẩu nông sản cần phải chuyển dịch mạnh theo hai hướng: nâng giá trị gia tăng nông sản, hạn chế xuất khẩu thô. Đồng thời giảm bớt sự phụ thuộc vào vật tư, nguyên liệu của nước ngoài. Hơn lúc nào hết, lúc này Chính phủ cần tập trung đầu tư về khoa học, công nghệ để nâng cao năng suất, chất lượng sản phẩm nông sản, tập trung vốn cho công tác khuyến nông, khuyến ngư… Rõ ràng là chúng ta đang bị phân khúc trong việc phân chia lợi nhuận. Tôi lấy ví dụ, với người trồng lúa, tiêu chí đặt ra là phải bảo đảm cho người trồng lúa lãi tối thiểu 30%. 30% nghe có vẻ to tát, nhưng thực tế không đáng bao nhiêu so với công sức họ bỏ ra. Trong khi đó, khâu lưu thông, thương mại thì hưởng lãi lớn. Trong câu chuyện tiêu thụ hàng hóa nông sản, tôi cũng suy nghĩ rất nhiều khi mới đây, báo chí đưa thông tin rau ở các đô thị lớn như Hà Nội, TP HCM thì đắt đỏ, trong khi vựa rau Đà Lạt lại chẳng ai mua hoặc mua với giá rẻ như bèo. Nói chung nông dân bị thua thiệt nhiều. Vậy phải làm như thế nào để có công bằng, thưa bà? Hiện ở nhiều địa phương, không ít nông dân bỏ bê ruộng vườn, chấp nhận đi làm thuê, làm mướn? Có thể so với ngày xưa, bây giờ người nông dân có thêm nhiều cách lựa chọn để kiếm tiền, như không làm ăn được trên đất của mình thì sẽ cho thuê đất. Thậm chí họ bỏ lại đất đai để vào thành phố làm thuê. Cuộc sống đòi hỏi người dân phải bươn chải. Nhưng về cơ bản, đa số người nông dân nông thôn vẫn không thể tách rời được ruộng đồng. Vì vậy, mối quan tâm của chúng ta hiện nay, bên cạnh việc chăm lo an sinh xã hội cho họ, câu chuyện làm thế nào để nông dân hưởng lợi xứng đáng trên đồng ruộng, làm cho họ sống tốt bằng đồng ruộng là một vấn đề. “Công bằng” trong phân chia lợi nhuận không chỉ là sự mặc cả thuần túy giữa người nông dân với doanh nghiệp mà là vấn đề cơ quan xây dựng chính sách phải tính đến. Nhân đây, tôi cũng nói thêm về một sự công bằng khác, đó là khi chúng ta thực hiện những chính sách hướng đến công bằng, đồng nghĩa chúng ta tiến hành xóa bỏ dần cào bằng. Quyết sách mới đây của Chính phủ, bên cạnh chấp thuận cho tăng giá những hàng hóa đầu vào thiết yếu, phải đẩy mạnh chính sách hỗ trợ cho người nghèo là rất đúng đắn. Nếu chúng ta điều hành, thực thi tốt như mục tiêu đề ra thì sẽ không làm méo mó thị trường, mặt khác người nghèo sẽ không bị "bỏ rơi", thất thế. Lâu nay, chúng ta cứ quen với việc bù giá, cứ bù thế thì cả người giàu - nghèo đều cùng được hưởng. Như thế là không công bằng. Xin cảm ơn bà!