Chuyện tình "cổ tích" chàng trai viêm cột sống, liệt nửa người với cô học trò

(PL&XH) - "Cô ấy là ân nhân của đời tôi, đã tiếp thêm sức mạnh, nghị lực để tôi sống cho đến nay". Đó là tâm sự của anh Phạm Văn Tuấn, SN 1979, trú tại xóm 14, xã Phúc Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Bất trắc cuộc đời

Mới lọt lòng Tuấn bụ bẩm, khỏe mạnh, nhưng tuổi thơ của Tuấn lại không mấy êm đềm. Con cả trong gia đình 6 anh em, bố bị nhiễm chất độc dioxin, mẹ bị yếu tim. Một mình Tuấn gánh vác việc nhà cho đến việc đồng áng. Bù lại Tuấn học rất giỏi, là niềm hy vọng lớn ở bố mẹ.

Thế rồi, bao dự định ước mơ của Tuấn và bố mẹ bị dập tắt. Vào một ngày hè năm 1992 đi học về, Tuấn bỗng dưng thấy nhói đau ở lưng, cứ tưởng do thay đổi thời tiết. Nhưng mấy ngày sau không cúi, ngồi, đi được, khắp người đau quằn quại, không ăn uống được gì nên cơ thể anh gầy xọp đi.

Bòn mót những gì có thể bán ra tiền,… gia đình đưa anh đi Bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội điều trị. Kết luận anh bị viêm đa khớp cấp tính, tỷ lệ chữa khỏi là rất mong manh. Hơn một năm điều trị ở bệnh viện, bao nhiêu tài sản trong gia đình đều đội nón ra đi, số tiền vay của anh em, ngân hàng lên đến hàng trăm triệu đồng, nhưng bệnh tình anh vẫn không thuyên giảm.

Anh Tuấn nhớ lại: "Cơn đau liên hồi không ngớt, tôi kêu la kinh khủng, kiểu này thì chết chứ không sống nổi. Thế là tôi nằm liệt giường từ đó, con đường học hành cũng chấm dứt luôn".

Thấy không có kết quả, gia đình đưa anh về nhà. Cơ thể anh lạnh ngắt, không ăn uống được gì, bố mẹ ngất lên ngất xuống vì thương cho tuổi đời của anh quá ngắn ngủi, đó cũng là đứa con mà bố mẹ đặt nhiều niềm tin nhất. Anh đã từng hứa với bố mẹ là sẽ cố gắng học thật giỏi, rồi thì vào Đại Học Y Khoa, ra trường sẽ cứu giúp những người bệnh tật, rồi có tiền giúp đỡ bố mẹ lúc về già. Bà Hồ Thị Hoa (mẹ anh Tuấn) nhớ lại: "Thằng Tuấn mà chết thì tôi cũng sẽ chết cùng nó luôn, không có nó tôi không sống nổi. Tôi ôm nó mà gào lên, xin nó đừng bỏ tôi mà đi. Bỗng dưng nó mở mắt nhìn vào tôi nói, "con không chết đâu mẹ à, con phải sống và tiếp tục đi học, có tiền mà nuôi mẹ nữa chứ".

Sau lần chết hụt đó anh Tuấn có thể ngồi được nhưng các khớp xương cột sống, xương cổ vẫn cứng không có tiến triển gì. Anh ngồi được xe lăn nhưng phải có người trợ giúp. Khát khao được đến trường cháy bỏng trong con người anh, hàng ngày bố anh phải cần mẫn đẩy xe lăn đến trường cho anh học, ngồi chờ hết giờ lại đưa anh về. Nhưng cơn đau không cho phép anh, 3 lần trong 3 năm anh đến trường đều bỏ dở. Thế là ước mơ trở thành bác sỹ của anh đành "đoạn tuyệt". Anh Tuấn ngậm ngùi nhớ lại: "Tôi đã khóc rất nhiều, ước mơ của tôi đã chấm hết. Được bố mẹ động viên, an ủi tôi cũng định tâm trở lại. Thấy yêu cuộc đời hơn, tôi tự an ủi mình, nhiều người con khổ hơn huống chi là mình. Phải tiếp tục sống không thể đầu hàng số phận".

Anh bàn với bố mẹ nên học nghề gì nhẹ nhàng lại phù hợp với sức khỏe và bệnh tật. Anh đã xin vào học photoshop ở TP.Vinh, cũng trong thời gian này bố mẹ, anh em cắt cử vào chăm sóc anh. Chỉ trong 2 tháng, anh không chỉ biết mà rất giỏi. Có được tay nghề cao, anh Tuấn đã mở lớp tại nhà ôn thi, để giảm bớt đi lại cũng như có thêm chút tiền để mua thuốc.

Vượt qua mặc cảm, hai người vẫn đến với nhau trong hạnh phúc. Ảnh: TL

Tình yêu… "cứu cánh"

Tiếng tăm về anh đã lọt vào tai các cô, cậu sinh viên tìm đến ôn thi, số học sinh ôn thi có khi lên đến cả chục người. Sự tận tình chỉ bảo của thầy Tuấn, cũng như phương pháp dạy khiến các trò tiếp thu rất nhanh.

Khuôn mặt điển trai và ý chí, nghị lực của thầy Tuấn đã "đốt cháy" trái tim cô học trò Cao Thị Phương, SN 1986 ở huyện lúa Yên Thành. Sau mỗi giờ học Phương thường ở lại dọn dẹp sạch sẽ, chia thuốc, lo bữa ăn cho thầy xong mới yên tâm ra về. "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", Phương thổ lộ "em đã yêu thầy mất rồi thầy ơi?". Còn anh Tuấn tàn tật không dám nghĩ tới điều đó. Anh Tuấn chia sẻ: "Tôi biết Phương yêu tôi, nhưng tôi không tin điều đó. Nhiều đêm tôi không ngủ được, không thể để Phương hy sinh cả đời vì tôi, con đường tương lại của Phương còn dài, rộng mở, Phương sẽ lấy một người chồng lành lặn, tương lai của Phương sẽ tươi sáng". Anh Tuấn có nói: "Cuối cùng tôi đã ngồi nói chuyện với Phương, em đừng nên yêu Thầy, đến khi nặng lòng khó dứt ra lắm. Thầy tàn tật, em khỏe mạnh hãy tìm một người khác xứng đáng hơn. Thú thật lúc đó trong tim tôi đã mến Phương rồi, nhưng tôi không thể". Nhưng Phương đã thốt lên: "Em không thể xa thầy được, em đã suy nghĩ nhiều lắm rồi, em nguyện cùng thầy đi hết con đường này. Cuộc đời em không thể sống thiếu thầy".

Dù biết phía trước còn nhiều chông gai thử thách, nhưng xuất phát từ trái tim chân thành, hai người đã đến với nhau, cùng nắm tay nhau thề non hẹn biển. Nhưng tình yêu của anh chị đã bị bố mẹ Phương phản đối kịch liệt. "Ở đời thiếu gì con trai mà đâm đầu vô cái thằng tàn tật. Lấy thằng lành lặn còn đói nhăn răng ra, huống chi là thằng ngồi một chỗ, khổ cả đời con ơi" - lời của mẹ Phương.

Đã nhiều lần những người thân của Phương gọi điện cho Tuấn: "Nếu cháu thương Phương thật lòng thì cháu hãy làm cách gì đó cho nó ghét cháu đi, còn không thì cháu là người gây họa cho cuộc đời Phương đó". Tuấn ngậm ngùi chỉ biết trả lời: "Cháu không thể làm được bác ạ, cháu không làm hại cũng không dùng thuốc mê để giành lấy Phương. Cháu biết cháu là người không lành lặn, tàn tật,… Nhưng cháu với Phương yêu nhau thật lòng, chúng cháu không thể sống thiếu nhau được".

Bị bố mẹ, anh em, bạn bè phản đối kịch liệt, trước tình hình khó xử đó, anh chị đã nghĩ ra cách có bầu trước, cũng là để chứng minh anh có khả năng làm bố. "Khi biết có bầu, tôi vừa mừng vừa lo, lỡ con sinh ra cũng giống anh Tuấn thì khổ lắm. Chuyện lỡ như vậy thì bố mẹ cũng phải chấp nhận thôi". Chị Phương tâm sự.

Ngày đơm hoa kết trái. Ảnh: TL

Đơm hoa kết trái

Ngày lên xe hoa cũng là lúc anh Tuấn gượng đứng dậy nhưng các khớp xương vẫn cứng không thể cử động được. Lời chúc mừng tràn ngập của bà con hàng xóm như tiếp thêm sức mạnh cho đám cưới có một không hai ở một miền quê nghèo.

Anh Tuấn mỉm cười: "Tôi không ngờ mình lại có ngày hạnh phúc như vậy. Tiếng cười, tiếng nói, hòa lẫn lời chúc mừng khiến tôi rơi nước mắt vì hạnh phúc".

Hạnh phúc lại được nhân đôi khi đón chào một cậu con trai khỏe mạnh, rất giống bố. Chính sinh linh đó đã cho vợ chồng anh nghị lực sống mà còn là sợi dây kết nối hai gia đình nội ngoại xích lại gần hơn. Trong nhà tiếng bi bô của đứa con trai, câu chuyện gia đình anh đã viết thêm cuốn cổ tích giữa đời thường.

Trước hoàn cảnh vô cùng khó khăn vợ chồng anh được chính quyền xã tạo điều kiện cho mượn miếng đất để xây quán Photoshop trên mảnh đất quê hương. Cái biển hiệu Tuấn Hello như lời chào cũng như muốn nói lên, mặc dù anh tàn tật nhưng trái tim anh luôn rộng mở, vẽ thêm nét đẹp cho đời.

Trước khi ra về tay anh nắm chặt tay tôi nói: “Không có con đường nào là ngõ cụt cả, mà ngõ cụt cuộc đời chính là trái tim ở mỗi người".

Lê Tập