Chia tay ngay trong ngày tết vì những chuyện vụn vặt

Tôi quyết định dừng ý định cưới xin, dừng mọi chuyện tình cảm ở đây. Tôi không thể cố gắng lừa dối bản thân mình, rằng em chỉ ngang bướng thôi, mà phải đối diện với sự thật “em không thể làm một người vợ tốt, một nàng dâu thảo".

Tôi năm nay 28 tuổi, bước sang năm mới với điều hứa hẹn mới. Năm nay, tôi dự định sẽ thưa gửi gia đình hai bên để xin cưới em làm vợ. Người yêu tôi kém tôi 3 tuổi, đang là kế toán doanh nghiệp.Chúng tôi quen nhau được gần 2 năm và cũng đã ra mắt hai bên gia đình.

Mặc dù em không hiền dịu như bao cô gái khác, nhưng tôi yêu em bởi tính năng động, sôi nổi và đôi khi là vì cả cái tính ương bướng của em. Nhưng đó là khi yêu, khi tất cả mọi thứ tình cảm còn dừng lại ở mức bay bổng, lãng mạn… Còn bây giờ, đứng trước ranh giới giữa tình yêu và ngưỡng cửa hôn nhân, tôi lại không thể chịu nổi tính cách bướng bỉnh, độc đoán và thích đề cao cái tôi, dân chủ quá trớn của em nữa.

Ngay những ngày cận kề năm mới, tôi và em đã có không ít tranh luận chỉ vì suy nghĩ bất đồng. Trước khi cả hai về quê nghỉ tết, tôi có nói với em: "Dù công việc bận rộn thế nào thì trước khi về quê nghỉ tết, em cũng nên ghé qua nhà thăm hỏi bố mẹ anh”.

Thế nhưng trái ngược hoàn toàn với ý nghĩ của tôi, em nói: “Sáng 30 tết em mới được nghỉ làm, công ty doanh nghiệp nước ngoài chứ có phải Nhà nước như anh đâu mà rảnh rỗi. 30 tết mới được nghỉ mà quê em ở mãi Điện Biên, cách Hà Nội 500km đến "nửa vòng trái đất". Em muốn về quê luôn, còn đâu thời gian mà ghé qua anh, rồi dăm ba câu chuyện với mẹ anh nữa thì bao giờ mới về đến quê đón tết. Mà em nhớ, gần 2 tháng trước em có qua hỏi thăm bố mẹ anh là gì. Nhà anh lắm lễ nghi quá. Em không sang được, anh bảo hai bác cho em gửi lời hỏi thăm, rồi em sẽ chủ động gọi điện cho hai bác…”.

Chia tay ngay trong ngày tết vì những chuyện vụn vặt - Ảnh 1

Nghe xong câu nói của em mà tôi không thể chịu nổi (Ảnh minh họa).

Nghe xong câu nói của em mà tôi không thể chịu nổi, tôi quát rất to: “Em đừng có sống kiểu ích kỷ và công nghiệp hóa thế, các cụ già rồi không thích kiểu chào hỏi qua điện thoại đâu. Giờ thì em giỏi rồi, chưa lấy chồng mà đã tập cái thói coi người lớn không ra gì. Em thích làm gì thì làm, thích về quê lúc nào thì về”. Đó là lần to tiếng nhất mà từ trước tới nay tôi nói với em. Vẫn cái tính ương ngạnh, sáng 30 tết được nghỉ làm, em xách va li về thẳng Điện Biên mà không gọi điện báo tôi một câu. Đến nơi rồi em mới nhắn vỏn vẹn cái tin: "Em về quê an toàn rồi”.

Suốt mấy ngày tết, em không gọi điện, nhắn tin hỏi thăm tôi, hỏi thăm bố mẹ tôi như lời em nói. Đã thế tôi gọi em còn không thèm bắt máy. Không chịu nổi thái độ của em, tôi gọi điện cho bố mẹ em, trước là hỏi thăm sức khỏe, chúc tết… sau là nhờ bố mẹ em đưa máy cho em nói chuyện.

Vậy mà thái độ em nói chuyện với tôi, khi thì dửng dưng, khi thì quát tháo: “Anh là người có học phải hành xử như người có học chứ, anh gọi điện em không nghe, nhắn tin em không trả lời nghĩa là em bận, hoặc không muốn trả lời… Anh lại gọi cho bố mẹ em như vậy chẳng khác nào anh nói với người lớn là chúng ta đang có chuyện… Bố mẹ em hay suy nghĩ, anh muốn ông bà ăn tết không ngon à…”. Sau câu nói chì chiết dài dằng dặc của em là tiếng thở dài ngao ngán của tôi.

Tôi quyết định dừng ý định cưới xin, dừng mọi chuyện tình cảm ở đây, không yêu đương gì hết. Tôi không thể cố gắng lừa dối bản thân mình, rằng em chỉ ngang bướng thôi mà phải đối diện với sự thật “em không thể làm một người vợ tốt, một nàng dâu thảo. Càng không thể mang đến cho tôi cảm giác bình yên và ấm áp”.

Theo Gia đình Việt Nam

Xem thêm video: