"Chán thiệt đó...!"

"... họ luôn “tiêm” cho các diva một liều thuốc có tên là “áp lực”, áp lực phải sang trọng, đẳng cấp và phải luôn vượt lên chính mình. Vượt mãi, vượt mãi, tới chừng xa quá và… bay mất."

- Chúc mừng anh lại giành giải Nam ca sĩ được yêu thích nhất tại HTV Award 2012! Nhưng chắc lại phải… chia buồn với giải vì bao năm vẫn không tìm được “người thế chỗ”!

- Nói thiệt là chính Hưng cũng thấy chán rồi! Chán thiệt đó, khi không còn nữa cảm giác bất ngờ, hồi hộp, háo hức… Dù rằng, vẫn cảm ơn hết sức những lá phiếu bình chọn của khán giả và cũng tự thấy không phải là mình không xứng đáng, sau những gì đã không ngừng đổ sức…

- Chán mà sao anh không dũng cảm từ chối đi, ngay từ vòng đề cử?

- Thì Hưng cũng đã từng một đôi lần từ chối rồi đó chớ, ở một số giải thưởng. Nhưng một mặt, vẫn không thể phủ nhận, giải thưởng ít nhiều là sự bảo chứng cho độ “hot” của một ngôi sao nên để mà ngoảnh mặt làm ngơ với nó, quả là cả một sự “giằng xé”.

Đúng là trước đây, Hưng cũng đã từng lo sợ bị soán ngôi, từng nghĩ phải không ngừng gia cố chắc hơn nữa vị trí của mình để không một nhân tố mới nào có thể làm mình rớt hạng và nếu như không còn được yêu mến (mà bằng chứng là các tin nhắn bình chọn) thì quả là buồn lòng biết bao… Nhưng thêm lần này, chắc tới đây, Hưng sẽ phải nghiêm khắc hơn với mình để có thêm can đảm mà từ chối bớt giải thưởng. Bởi chừng nào Hưng còn ngồi đó, và quyền quyết định là các tin nhắn thì cá chắc, các đối thủ của Hưng sẽ không bao giờ “có cửa”.

- Anh nghĩ trong nghệ thuật mà có sự “nhường nhịn” sao?

- Chính vì sự nhường nhịn là khó khăn, nên để dựng một cái tên đã khó, giữ nó trụ hạng, lại càng khó hơn. Chưa nói, nghệ sỹ mình toàn những người tự ái cao như núi, nên để mà nhường, chưa chắc người ta đã thèm nhận. Nhưng dù gì thì ít ra, sự rút lui của mình cũng chừa ra được một chỗ trống. Có chỗ trống ấy thì người ta mới có thể đứng vào được và nắm lấy cơ hội của mình…

- Có chuyện “kẻ ăn không hết người lần không ra” này, anh nghĩ là do đâu?

- Về mặt tích cực, thì đó là do khả năng giữ độ “hot” của một ngôi sao, bằng vào thái độ làm nghề quyết liệt và cường độ lao động không ngừng nghỉ của họ. Chính điều đó đã tạo được một ấn tượng, một sự thiện cảm nhất định cho các đồng nghiệp, các nhà tổ chức và đặc biệt là các “fan”. Nhưng một mặt, không loại trừ, điều đó cũng có thể ít nhiều được thao túng bởi ý muốn của nhà tài trợ, những giá trị ảo từ sim rác và với nhà tổ chức, thì đó là món lợi không nhỏ từ những cơn mưa tin nhắn…

- Đấy, thế nên, trong khi anh làm giàu cho các “tổng đài” thì chưa biết chừng, lại làm nghèo đi bức tranh nhạc Việt!

- Đúng rồi đó! Nếu mình cứ được đề cử hoài, cứ thắng hoài, năm nào mùa nào nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có chừng ấy cái tên, chừng ấy mặt người thì đến mình còn chẳng vui nổi, nói chi các đối thủ kế cận mình? Đợi tới lúc nổi lên các nhân tố mới, rủi họ đã già mất rồi thì sao? Buồn thiệt!

- Chưa nói, còn là vấn nạn “ngủ quên trên chiến thắng”?

- À, nếu là ngủ quên thì Hưng đã ngủ quên nhiều năm nay rồi nhé!

- Khi một giải thưởng không có ghế ngồi cho các “diva” mà thay vào đó, là các “sao thị trường”, anh nghĩ lỗi đó thuộc về ai?

- Lỗi, nếu có, thì tôi nghĩ, một phần không nhỏ có khi là… báo chí. Khi họ luôn “tiêm” cho các diva một liều thuốc có tên là “áp lực”, áp lực phải sang trọng, đẳng cấp và phải luôn vượt lên chính mình. Vượt mãi, vượt mãi, tới chừng xa quá và… bay mất. Thế nên, nếu ưa phân biệt “diva” và “sao thị trường” thì cứ việc, nhưng điều đó nhiều khi chỉ là nên biết trong lòng và biết với nhau thôi, còn thực tế nó phũ phàng lắm: cát sê luôn thấp hơn, thậm chí còn có một khoảng cách khá xa, gần như không bao giờ được lựa chọn hát cuối chương trình, cũng không phải là cái tên bự nhất trên băng rôn…

Đừng quên là dân mình nghe nhạc như ăn cơm, nên “món cung đình” người ta không xài hàng ngày được. May ra có dân văn phòng là chăm nghe các “diva” nhất thì quân số này lại ít lắm và không mấy khi chịu bỏ tiền mua vé hay… nhắn tin bình chọn. Thế nên, nếu thích ở trên trời thì cứ ở yên đó đi!

- Vậy khi các “fan” la ó vì thần tượng của mình không đoạt giải thì theo anh, lỗi đó thuộc về ai?

- Thì quả là “thương nhau như thế bằng mười hại nhau”, “kiếm củi ba năm đốt một giờ” rồi còn gì! “Fan” làm dại, chẳng phải vô hình trung khiến người ta nghĩ không hay về thần tượng của mình sao? Anh làm cho thỏa cảm xúc của anh (dù không phải là không có chỗ đáng cảm thông), mà không biết cho bao nhiêu tội vạ là đổ lên đầu thần tượng mình hết! Trong khi, mất bao nhiêu công mới gây dựng được hình ảnh, cùng một lực lượng “fan” hùng hậu như thế. Hưng, vì vậy, không bao giờ cho phép “fan” của mình được làm càn như vậy, vì nói cho cùng, nó chính là thể diện của mình…

Thư Quỳnh (thực hiện)