45 years": Tuyết tan bóc trần hạnh phúc hôn nhân

“Khi lửa tình cháy hết Khói vào trong mắt em…”

45 years": Tuyết tan bóc trần hạnh phúc hôn nhân - Ảnh 1

Tình đi, cũng nhiều như tình đến vậy. Lúc nào chúng ta chẳng có một bộ phim nào đó nói về sự tan vỡ. Từ Winter Sleep của Thổ Nhĩ Kỳ đến The Hunt của đạo diễn Thomas Vinterberg, chúng đều ám ảnh và đau đến tâm can.

Năm 2015, người yêu điện ảnh có 45 Years đi theo đề tài này. Được đạo diễn bởi Andrew Haigh, dựa trên truyện ngắn của David Constantine, 45 Years thực sự gây ngạc nhiên cho khán giả bởi sự đơn giản không ngờ, khiến ta có thể cảm nhận sức nặng tình cảm đến từng giây trên màn hình. Nỗi đau ẩn chứa sau từng hội thoại, sự im lặng dần bị phá vỡ đằng sau sự chậm rãi đến nhức nhối của phim.

Đời người mấy ai có thể sống bên cạnh nhau đến 45 năm. Ấy vậy mà, cặp vợ chồng Kate và Geoff đã hạnh phúc, ít nhất là họ cho rằng như vậy, suốt 45 năm, mặc dù không con không cái. Nhưng hạnh phúc tưởng chừng sẽ theo họ vào nấm mồ thì bỗng một ngày, một bức thư xuất hiện, phá vỡ tất cả ảo tưởng đó. Một phong bì mỏng manh nhưng có sức nặng tựa ngàn cân, có thể ép người ta ngộp thở đến tan nát cõi lòng. Ôi, 45 năm đáng hận!

Phong bì đó có tà thuật gì vậy? Không có gì ghê gớm cả, ngoài nội dung thông báo cho Geoff, thi thể mối tình đầu của ông - nàng Katya - đã được phát hiện, 50 năm sau khi bị rơi vào khe núi. Như sự kỳ diệu của băng giá, cơ thể Katya được lưu giữ trọn vẹn. Nàng vẫn trẻ, vẫn đẹp đầy rực rỡ của một cô gái tuổi 27. Kỷ niệm ùa về trong Geoff. Vết nứt hôn nhân xuất hiện, quá khứ bắt đầu làm sủi bọt cuộc hôn nhân “hạnh phúc” này. Khi tuyết tan là lúc con người cảm thấy lạnh lẽo nhất. Khi tuyết tan cũng là lúc hạnh phúc của Kate bị phá vỡ.

45 years": Tuyết tan bóc trần hạnh phúc hôn nhân - Ảnh 2

Xem Charlotte Rampling trong vai Kate, người ta mới hiểu tại sao bà lại được đề cử cho giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Gần như không thể dùng lời để mô tả Kate của Rampling, bạn chỉ có thể cảm nhận bằng ánh mắt và con tim mình. Sự đau đớn tràn ngập đôi mắt bà, khi nghe người chồng kể về kỷ niệm với mối tình đầu, nhìn bức ảnh ông cất công leo lên gác mái lúc nửa đêm để "lục lại quá khứ". Geoff không nhận ra mình còn yêu mối tình đầu đến nhường nào, nhưng Kate thì có thể. Còn gì đau đớn hơn khi phải chứng kiến người chồng đã gắn bó suốt mấy chục năm - thân thể vẫn nằm bên mình, nhưng trái tim và tâm trí ngày càng rời xa. Đỉnh cao trong diễn xuất của Rampling nằm ở đoạn xem lại những hình ảnh cũ về Katya. Nỗi đau cứ đong đầy, đong đầy, bà chỉ muốn dập tắt nó, nhưng bà biết, hình ảnh được ghi lại bằng thiết bị công nghệ có thể bị phá hủy, nhưng người con gái đó vẫn sống mãi, âm thầm mà mãnh liệt bên người đã chung chăn gối với mình suốt 45 năm trời. Ôi, 45 năm đáng hận!

45 years": Tuyết tan bóc trần hạnh phúc hôn nhân - Ảnh 3

Lúc đầu xem 45 years, bạn có thể thấy… buồn ngủ, thậm chí có cảm giác sốt ruột, và như thể mình không có nhẫn nại để xem nữa. Nhưng nỗi đau của người phụ nữ đó ngày một đầy thì cũng là lúc bạn càng không thể rời xa màn hình. 45 years làm theo phong cách “mạnh dần lên”, từng nỗi đau, từng sự đè nén ngày một chồng lên nhau, cho đến khi vỡ òa trong cảnh cuối cùng của bộ phim. Haigh không cố gây ấn tượng bằng bất cứ chi tiết nào trong phim, ông chỉ đơn giản bày ra trước mắt khán giả, và để họ tự cảm nhận. Cho đến những phút cuối cùng của bộ phim, bạn mới có thể cảm nhận được toàn bộ giá trị những thước phim đằng trước, mà bạn vốn dĩ đã từng định tua qua cho nhanh. Xem cảnh cuối, khán giả muốn đi lại từ đầu, cảm nhận lại, cố chạm vào nỗi đau mà mình đã lạnh lùng bỏ qua. Nét mặt ấy, đôi mắt ấy, tấm thân cô độc ấy… chúng ám ảnh người xem.

45 years": Tuyết tan bóc trần hạnh phúc hôn nhân - Ảnh 4

Đối lập với một Kate đầy đau đớn, là một Geoff luôn chìm trong quá khứ. Geoff may mắn đến chừng nào khi có Kate, ông chưa từng để tâm cảm thấu một cách trọn vẹn. Trong phim, cảnh nào có Geoff thì hầu như đều có Kate bên cạnh, nhưng Kate lại có rất nhiều cảnh một mình, ngay từ lúc đầu, khi bức thư định mệnh đó còn chưa xuất hiện. Trời đất bao la, Kate thật nhỏ, trái tim bà càng nhỏ nhoi, chỉ dành cho một người đàn ông, nhưng chẳng ai thấu hiểu, kể cả người đó. Bà có cách nào để chống lại người đã khuất chứ?!. Trong bữa tiệc kỷ niệm 45 năm đáng nhớ ấy, hạnh phúc chính thức vuột khỏi tay bà, dù bài thuyết trình của người chồng thú vị và hài hước đến nhường nào, dù Geoff đột nhiên không để bà một mình dắt chó đi dạo nữa, nhưng trong bản nhạc du dương đó, bà biết, bà đã mãi mãi đánh mất chồng mình:

“ Khi lửa tình cháy hết

Khói vào trong mắt em

Ôi, khói giàn giụa mắt em…”

Xem thêm:

• Trò chơi... vợ chồng

• Sao ta lại hôn?!

• Vì sao phụ nữ hay “làm tội” bản thân?

• Room: Đời về cơ bản là một “Căn phòng”

• The Big Short: Cười ra nước mắt

• Brooklyn: Một góc nhìn về những người “đi tỉnh”

• Khi vợ chồng lệch pha

• Những chuyện bi hài sau khi kết hôn

• Giữ chồng thời Facebook

• Ế chẳng đáng sợ bằng lấy nhầm chồng

• Ngoại tình… tài chính

• Đàn ông Pháp ngoại tình nhiều hơn phụ nữ

• Sự thật các cặp đôi cần biết trước khi kết hôn

Du Du